Truyện sex » Truyện sex dài tập » Vé một chiều… » Phần 33

Vé một chiều…

Phần 33

Mưa đã dứt nhưng sao những giọt nước vẫn còn lắng đọng trên mí mắt để vô tình đụng vào khẽ vỡ tan ra? Tôi cứ lang thang trong vô định, cố tìm lại một chút ấm áp của những ngày yêu thương, cố gom góp, chắt chiu chúng lại để làm dịu đi nỗi đau trong lòng nhưng vẫn vô vọng.

Vì nỗi đau quá lớn, hay đơn giản là vì tình tôi và tình anh đã sớm không quyện vào nhau trong những ngày đầu tiên gặp gỡ? Có lẽ là cả hai, vì nó là tình đơn phương, và trong trái tim của anh không hề có hình bóng của tôi.

Bỗng một cơn gió mạnh thổi qua, làm những hạt mưa long lanh rơi xuống vai áo. Trên cao, trong tán cây rậm rạp, những chiếc lá mọc san sát nhau, không theo một trật tự nào. Có phải cô đơn quá không mà lá cứ mãi ngã nghiêng bên nhau như nương tựa, dựa dẫm, tìm về hơi ấm trong cảm giác gần gũi, thân thương giữa cuộc sống đầy tất bật và lẻ loi.

Đến những chiếc lá vô tri vô giác cũng cần có nhau, vậy tại sao anh lại không cần tôi? Lừa dối, tất cả chỉ là lừa dối thôi sao?

Tôi tự hỏi nên cám ơn hay căm thù số phận?

Nó đã cho tôi gặp anh, yêu anh rồi cuối cùng đau khổ vì anh… Có phải nó quá trớ trêu với mình không?

Bạn đang đọc truyện Vé một chiều… tại nguồn: /ve-mot-chieu/

Cố kìm nén nỗi đau vào lòng, nuốt đi nước mắt, tôi cầm lấy cái điện thoại đang run lên từng chập. Là anh gọi…

“Alo.”

“Em đang ở đâu vậy?Có rảnh không?”

“Em rảnh, có chuyện gì?”

“Không, mấy ngày nay không gặp em nên nhớ. Chỗ cà phê cũ nhé.”

Nhớ? Anh mà nhớ tôi sao? Trong lòng anh đâu hề có tôi… Nhưng dù sao thì cũng phải gặp mặt một lần. Cứ như vậy chắc tôi sẽ phát điên lên mất.

“Ừ, em sẽ đến.”

Mấy hôm trước tôi luôn mong anh sẽ liên lạc với mình, sẽ thì thầm rằng anh nhớ tôi, rồi sẽ nắm lấy bàn tay tôi truyền sang hơi ấm như trước đây. Tại sao bây giờ tôi lại buồn như thế, tôi không muốn đi gặp anh một chút nào. Tôi đang sợ, sợ rằng đây sẽ là lần cuối hai đứa gặp nhau, sợ rằng mình sẽ mất anh…

Bạn đang đọc truyện Vé một chiều… tại nguồn: /ve-mot-chieu/

Vẫn là quán cà phê này, nơi anh và tôi thường hẹn hò, thường ngồi bên nhau, lặng lẽ nhìn nhau, thủ thỉ tâm tình và mỉm cười khi thấy sự đồng điệu trong mắt nhau. Nó vẫn như cũ, không hề có chút thay đổi, nhưng sao hôm nay nó lại lạnh lẽo như thế.

Bước vào cửa, nhìn thấy tôi, anh cười thật tươi.

Vẫn còn cười được hay sao? Nếu nụ cười giả dối như vậy thì đừng cười…

“Chị cho em ly cà phê đá không đường.”

Dứt lời, anh quay sang phía tôi:

“Kẹt xe quá nên anh hơi trễ, em đợi lâu chưa?”

“Không lâu, em cũng vừa mới đến.”

“Cuối tuần em không đi đâu với gia đình à?”

“Không có hứng đi.”

“Sao thế, mà nhìn em có vẻ tiều tụy…”

Còn giả vờ như không biết nữa hay sao?

“Chẳng có gì cả. Chắc tại học nhiều.”

“Lúc nào anh hỏi em cũng nói như vậy. Có chuyện gì em phải nói ra chứ, lúc nào cũng để cái mặt chù ụ như vậy.”

Trong lúc nói, anh nắm chặt lấy tay tôi, bàn tay ấm áp ngày nào giờ cũng trở nên lạnh lùng. Rút tay mình lại, anh thoáng chút ngạc nhiên, tôi lên tiếng:

“Anh đóng kịch giỏi lắm đấy, anh biết không?”

“Đóng kịch gì? Em nói gì vậy?”

“Anh muốn em nói gì? Anh thừa biết quá mà…”

“Anh không biết gì hết.”

“Vậy để em nói….”

Nước mắt lại tuôn rơi. Anh gọi tôi là mít ướt, cũng đâu có sai. Tôi là một con khờ mít ướt…

“Anh…có biết…em đang buồn lắm không?”

“Vì chuyện gì?”

“Thôi đi, đừng có giả vờ nữa….” tôi hét lên.

“Từ từ, em bình tĩnh đã, có gì từ từ nói…”

“Từ từ? Bình tĩnh?”

Tôi cười chua chát trong lúc khóe mi vẫn ướt đẫm…

“Anh bảo tôi bình tĩnh khi người tôi thương yêu hết mực đang lừa dối tôi sao?”

“Anh lừa gạt em chuyện gì?”

“Trước đến giờ, anh không hề thích tôi, anh chỉ coi tôi như món đồ chơi thôi, đúng không?”

“Không có, ai nói với em như vậy?’

“Đã bảo đừng có chối nữa. Tôi biết hết rồi. Cái hôm anh cãi nhau với con Th, tôi nghe hết rồi….”

Dứt lời, tôi ôm mặt nức nở. Chuyện này tôi giữ trong lòng mấy hôm nay, nó làm tôi mất ăn mất ngủ. Bây giờ khi được nói ra đáng lẽ phải cảm thấy nhẹ nhõm lắm chứ, tại sao tôi lại có cảm giác cõi lòng mình đang vỡ tan ra thành từng mảnh thế này…

“Em bình tĩnh đã, anh đâu có thích nhóc…”

“Không phải chuyện đó, là chuyện của anh với thằng H kìa. Anh giả vờ quen với tôi, giả vờ yêu thương chăm sóc cho tôi, chỉ vì cái sỉ diện của anh thôi.”

“Không phải như vậy đâu…”

Anh ôm lấy tôi vào lòng, vuốt nhẹ mái tóc…

“Bỏ ra…. Ngay từ đầu anh đã lứa dối tôi rồi…. Anh coi tôi là con khờ mà…. Anh ác lắm, tàn nhẫn lắm, anh có biết không?.. .”

“Anh….”

“Phải rồi, tôi khờ, nhưng anh có biết tại sao không…. Chỉ vì thương anh mà tôi cam tâm tình nguyện làm con khờ…. Bây giờ thì không còn nữa.”

Tôi đứng vụt dậy, lấy hết can đảm nhìn anh…

“Mình chia tay đi, anh không có cảm tình với tôi. Quen nhau làm gì, định làm khổ tôi đến bao giờ nữa?”

Anh nắm tay tôi lại, kéo xuống ghế…

“Đừng đi, anh không muốn. Anh thật sự thương em.”

“Thương? Anh đùa nhiều quá rồi đấy. Để cho tôi về….”

“Anh nói thật, lúc đầu anh có nói như vậy với thằng H, nhưng anh thương em, điều đó là sự thật, anh chưa bao giờ lừa gạt hay đùa giỡn với em cả. Tin anh đi…”

“Làm sao tôi tin anh?”

“Anh…. không biết….”

“…….”

Anh ngồi đó, một tay giữ chặt lấy tôi, một tay đang vò đầu. Anh đang sầu não, đang buồn phiền. Tôi chưa từng thấy anh như vậy bao giờ…

Nhìn đôi mắt đượm buồn của anh, nó không có vẻ như là giả dối. Tôi không tin là anh đóng kịch giỏi đến như thế. Vậy thì…có lẽ nào anh nói thật?… Bất chợt, một ngọn lửa mang hi vọng vừa được thắp sáng lên trong tâm hồn đã chết của tôi. Một chút hi vọng để cứu vãn tình yêu…

Đúng lúc này, chuông điện thoại của anh vang lên, nhìn vào màn hình, anh khẽ chau mày rồi đưa nó lên tai…

“Em chờ anh một lát.”

Anh nói với tôi trong lúc vẫn nắm chặt tay không buông.

“Alo.”

“……….”

“Khỏe, rất khỏe là đằng khác.”

“……….”

“Gọi cho anh có việc gì?”

“……….”

Là ai vậy nhỉ?Là ai mà phải xưng anh-em ngọt xớt như thế?Có phải cô gái trong tấm hình không?

“Uhm, được rồi, mai mình gặp.”

Cúp máy….

“Là ai đấy?” Tôi thắc mắc.

” B (tên của cô bé bạn gái anh năm ngoái)….” Anh thở dài.

Đã rõ ràng quá rồi, thì ra con trai các anh thật sự tồi tệ, tham lam đến như thế. Mấy ngày nay anh không liên lạc, bỏ mặc tôi một mình đau khổ, hóa ra là dành thời gian đó để lo cho cô ta. Anh bận rộn quá mà. Thật là chua chát cho mối tình giả dối này…. Vậy là niềm hi vọng ít ỏi của tôi cũng bị chính tay anh bóp nát…Nước mắt lại lăn dài trên khóe mắt….

“Đừng khóc nữa.”

“Anh cũng chai mặt lắm, quen với tôi, rồi vẫn lén lút với người cũ. Anh có còn lương tâm không?”

“Anh không liên lạc, tự cô ta gọi điện cho anh…”

“Đã bao lâu rồi?”

“Bao lâu gì?”

“Hai người lừa dối tôi bao lâu rồi?”

Tôi tuyệt vọng hét lớn, không để ý mọi người xung quanh đang nhìn mình.

“Tại sao em không tin anh chứ?”

“Chừng nào hai người quen lại? Cho tôi biết để tôi chúc mừng….”

Tôi không ngờ lúc đó mình có đủ can đảm để nói ra những lời này. Cố cắn lấy môi thật chặt ngăn không cho những tiếng nấc nghẹn ngào phát ra. Tôi không muốn anh thấy mình đau khổ, mặc dù lúc này trái tim tôi đang rỉ máu…

“Em hiểu lầm rồi, anh không có gì với cô ta hết.”

“Anh chắc không? Nếu không còn gì, tại sao lại hẹn nhau. Không cần ngày mai đâu, bây giờ tôi đi về, để cho hai người có thời gian bên nhau. Tôi đâu có là gì…”

“Đừng đi, hãy tin anh. Nếu anh muốn gạt em thì cần gì phải nói điện thoại trươc mặt em như vậy?”

“Vẫn là câu nói cũ…. Làm sao tôi tin anh?”

“Ngày mai đi với anh….”

Ngày mai? Đi đâu? Đi gặp cô ta à? Để làm gì?

Tại sao lại muốn tôi đi theo cùng? Muốn tôi nhìn thấy hai người quấn quit âu yếm với nhau à? Nhẫn tâm như vậy sao?

Biết bao nhiêu câu hỏi vây kín trong đầu tôi. Cả hai im lặng, không ai nói một lời. Tôi cũng không biết tại sao mình không bỏ về cho xong, còn có gì để tôi luyến tiếc hay sao?

Thật sự khi lắng nghe tiếng lòng của trái tim, tôi biết mình vẫn thương anh nhiều lắm. Mặc dù niềm tin của tôi được vun vén từ những tháng ngày ấm áp, hạnh phúc khi xưa, đã bị đánh cắp đi gần hết nhưng hình như đâu đó sâu thẳm trong tâm hồn vẫn còn sót lại một ít. Phải rồi, tình cảm chân thành đâu phải muốn vứt bỏ, muốn quên đi là có thể làm ngay được…

Gật đầu đồng ý.

“Ngày mai tôi sẽ đi theo anh…”

Bạn đang đọc truyện Vé một chiều… tại nguồn: /ve-mot-chieu/

Cả đêm tôi không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là nghĩ đến anh. Nghĩ đến những lúc anh dịu dàng yêu thương, những lúc anh ân cần chăm sóc, và cả những lúc anh đang tâm bỡn cợt với trái tim của mình.

Tôi đang muốn trời mau sáng hay mong cho đêm kéo dài? Tôi cũng không biết nữa. Nếu màn đêm không bao giờ dứt thì tôi vẫn còn anh, mặc dù phải luôn sống trong nỗi thất vọng tràn trề. Nhưng khi trời sáng thì có lẽ tôi sẽ mất anh mãi mãi, lựa chọn nào thì cũng chỉ có một mình tôi đau khổ mà thôi. Phải chi được quyết định, tôi sẽ tự cho mình một con đường thứ ba, phải chi đời có chữ “nếu”…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Thông tin truyện
Tên truyện Vé một chiều…
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Tâm sự bạn đọc, Truyện teen
Tình trạng Chưa xác định
Ngày cập nhật 29/12/2019 13:16 (GMT+7)

Bình luận

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Đàn bà trung niên - Tác giả Why Not Me
Chị đành để cho Hoàng chiếm lấy lưỡi của mình mà nút. Đây là lần đầu tiên chị để cho Hoàng có một hành động lả lơi như vậy với chị ở nơi công cộng nên chị rất mắc cỡ, chị nhắm khít mắt, không dám nhìn quanh. Hoàng mỉm cười thú vị: Cả cô Hồng và chị Vân đều có một phản ứng...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Đụ lỗ đít Đụ máy bay Đụ mẹ vợ Truyện 18+ Truyện bú cặc Truyện bú lồn Truyện bú vú Truyện sex Full Truyện sex ngoại tình
Ông già mất nết
Trinh nằm đè lên người ông Phong, hôn chán chê cô cúi xuống nút lấy núm vú ông, đá lưỡi lên nó, núm còn lại cô dùng tay se se, làm ông săn cứng vì nhột nhạt, cô nhìn thấy cười thích thú. Vân vê từng sợi lông ngực ông Phong, cô hướng ánh mắt tinh nghịch lên hỏi ông: Ba ngủ với mấy nhỏ kia...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện bóp vú Truyện bú cặc Truyện móc lồn Truyện sex ông già
Hàn Tuyết
Những sản nghiệp dưới tên của Hàn Tuyết phân bố dài khắp đất nước, và mỗi gian biệt viện hay tửu lâu đều có phòng dành riêng cho nàng cùng Hàn Chiến, mỗi một gian phòng thiết kế, bài biện thậm chí y phục trong tủ treo quần áo đều cùng Hàn gia trang giống nhau như đúc. Những gia nhân của...
Phân loại: Truyện sex dài tập Dâm thư Trung Quốc Thuốc kích dục Truyện bóp vú Truyện bú vú Truyện cổ trang Truyện sex phá trinh
Tình dục tuổi 13 - Tác giả Why Not Me
Lợi dụng lúc Hiếu vào nhà tắm thì Mai trong khi ôm con bé vào lòng đã kín đáo sờ khe lồn con Hồng để mỉm cười thích thú khi thấy nơi đó đã ươn ướt chất nhờn. Lần đầu tiên bị hứng tình thật sự sau khi được Hiếu kích thích, con Hồng không biết phải xử lý ra sao với cảm giác lâng lâng...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện bú cặc Truyện bú vú Truyện sex Full Truyện sex phá trinh
Thảo
Cơn mưa ngoài trời đã tạnh từ bao giờ nhưng cơn mưa nước mắt, cơn mưa trong lòng Thảo thì mới chỉ là bắt đầu. Không dám gọi cho Sơn ngay lúc này, không phải là vì cô đang nấc lên vì khóc không nói được mà vì giờ nghe giọng Sơn cô sẽ không biết nói gì với anh khi cảm giác hối hận của...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ tập thể Làm tình tay ba Some Truyện 18+ Truyện bóp vú Truyện bú cặc Truyện liếm lồn Truyện người lớn Truyện sex hay Truyện sex học sinh Truyện sex mạnh Truyện sex phá trinh
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng

Truyện sex