Truyện sex » Truyện sex dài tập » Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế » Phần 15

Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế - Tác giả Cô vợ Hà Nội


Update Phần 15

Phần 15

Chiều ấy, sau khi tiễn Dũng ra sân bay, Hương đi bộ về nhà.

Cô không bắt taxi, cũng không nhắn tin cho Nam. Phố xá vẫn tấp nập như thường lệ, nhưng mọi âm thanh lọt vào tai cô dường như mờ đi. Như thể mọi thứ đang diễn ra sau một lớp kính mỏng, còn cô thì bước trong một thế giới riêng, nơi cảm xúc không gọi tên được nữa.

Dũng đã đi. Không phải vĩnh viễn, nhưng là một khoảng ngắt.

Và trong cái khoảng ngắt ấy… Hương mới thực sự nghe rõ chính mình.

Cô bước chậm rãi qua con phố quen, nơi từng nhiều lần Dũng đón đưa, từng ghé quán cà phê nhỏ trên góc phố để trốn khỏi mọi ánh mắt soi xét. Mỗi góc phố, mỗi tán cây đều có dấu chân họ, những buổi chiều muộn ấm áp, những cuộc trò chuyện không đầu không cuối nhưng khiến lòng nhẹ đi biết mấy.

Giờ thì chỉ còn một mình.

Không có bàn tay nào đan vào tay, cũng không còn cái nhìn đồng lõa mà yêu chiều của người đàn ông kia. Chỉ còn gió nhẹ và tiếng guốc lóc cóc trên vỉa hè gạch cũ.

Hương về đến nhà khi ánh nắng vừa ngả vàng hẳn.

Cô bước vào, mọi thứ yên lặng. Dũng đã rời đi như cách anh đến, không làm xáo trộn, chỉ để lại dư âm. Chiếc ly trên bàn, khăn tắm anh từng dùng, gối anh kê đầu vẫn còn hơi lõm, tất cả như thể vẫn đợi hơi ấm quay lại.

Hương đứng giữa phòng khách một lúc lâu. Không làm gì. Không tháo giày, không cởi áo khoác. Chỉ đứng và thở.

Rồi cô từ từ bước vào bếp. Đặt túi xuống, rửa tay, bật bếp. Không phải để chuẩn bị bữa ăn cho ai mà để làm một điều gì đó… quen thuộc.

“Mình không còn là cô gái của một người đàn ông. Mình cũng không còn là người vợ hoàn hảo. Nhưng… mình là chính mình.”

Hương không cảm thấy mất mát.

Chỉ là… trống. Một thứ trống trải không đau, nhưng khiến lòng rỗng nhẹ như sau một trận mưa lớn, đất không ướt đẫm mà chỉ âm ỉ ẩm sâu dưới bề mặt.

Có lẽ Dũng cũng cảm thấy thế.

Không phải ra đi vì hết yêu. Mà là vì… đã đến lúc phải để lại một khoảng không. Để ba người trong câu chuyện ấy có thể thở. Có thể tìm ra hình hài thật của mối quan hệ vốn đã trôi quá xa khỏi những định nghĩa thông thường.

Chiều tối.

Nam mở cửa bước vào nhà, ánh nắng cuối ngày còn vương hắt qua khung cửa sổ, nhuộm một góc phòng khách bằng sắc vàng ngọt ngào. Không gian yên ắng lạ thường.

Không có tiếng cười, cũng không có cuộc trò chuyện nào vang ra từ bếp như mọi khi. Chỉ có mùi cơm chiều đang sôi, và tiếng máy hút mùi khẽ rì rì.

Hương quay lại từ gian bếp khi nghe tiếng cửa. Cô không nói gì ngay, chỉ lau tay vào tạp dề rồi bước ra. Ánh mắt cô mềm và yên.

Hương: Anh về rồi à? Dũng ra sân bay lúc bốn rưỡi rồi, chắc giờ đang trên máy bay…

Nam đứng khựng một nhịp. Anh không biết mình mong chờ điều gì, một lời chào, một cái bắt tay hay đơn giản là thêm vài phút im lặng cùng nhau. Nhưng tin Dũng đã đi… như cắt nhẹ một sợi dây đang nối anh với dòng suy nghĩ dang dở từ trưa.

– Nam: À… vậy à – Anh đáp chậm.

Hương nhìn anh. Cô thấy chút hụt hẫng trong mắt Nam, nhưng cũng thấy cả sự bình tĩnh. Không phải kiểu dằn lòng, mà là sự thừa nhận chân thật rằng có những điều đến, và rồi đi rất tự nhiên.

– Hương: Em có nấu canh sấu. Món anh thích…

Cô nói nhỏ, như một lời mời nhưng cũng là một cách để giữ anh lại không phải bằng giằng buộc, mà bằng quan tâm rất giản dị.

Nam đi vào phòng, thay áo. Khi anh trở ra, thấy Hương đang dọn cơm. Một mình. Không có tiếng Dũng bàn bên cạnh, không có ánh mắt lấp lửng như những hôm trước.

Chính trong sự thiếu vắng ấy, Nam lại nhìn rõ Hương hơn bao giờ hết.

Người phụ nữ đang rót nước kia không còn là hình ảnh lẫn giữa hai người đàn ông, mà là chính cô. Yên tĩnh, tận tụy, và… đầy phức tạp. Cô yêu. Cô sống thật. Cô dám đối diện.

Và Nam dẫu từng ghen, từng tổn thương lại thấy mình nhẹ hơn. Không hẳn là vì Dũng rời đi, mà vì khi Dũng không còn ở đây, Hương vẫn vậy. Không rối ren, không giấu giếm.

Chỉ là một người phụ nữ đang bày biện bữa cơm cho người đàn ông đã cùng cô đi qua biết bao buồn vui.

Nam ngồi xuống, gắp một miếng đậu hũ. Anh không nhìn cô, nhưng nói nhỏ:

– Nam: Hôm nay em… rất thật…

Hương dừng tay. Rồi khẽ mỉm cười.

Bữa tối bắt đầu. Không cần nhiều lời. Nhưng có một điều Nam biết chắc hôm nay, anh đã nhìn thấy Hương bằng một đôi mắt hoàn toàn mới.

Không gian lại lặng. Nhưng lần này là sự im lặng dễ chịu.

Nam quay sang nhìn cô, chậm rãi nói không nặng nề, cũng không rào đón:

– Nam: Em vẫn ở đây. Anh cũng vẫn ở đây. Chúng ta… có thể bắt đầu lại, nếu em muốn…

Hương quay mặt nhìn anh. Ánh mắt cô không có nước mắt, nhưng trong veo và sâu. Cô không gật. Cũng không từ chối. Chỉ đưa tay ra, đặt lên tay Nam, siết nhẹ:

– Hương: Em ở đây. Và em muốn hiểu anh như một người đàn ông, không chỉ là chồng…

Nam nhìn bàn tay đó. Đặt tay mình lên. Không cần nói thêm gì.

Căn phòng vẫn yên, nhưng lần này, nó không còn cô đơn. Chỉ có hai người và một cơ hội mới. Hương ngồi đối diện Nam, mặc chiếc váy ngủ màu be mềm rũ, tóc buộc cao đơn giản. Ánh mắt cô có nét thư giãn sau một ngày nhiều lặng thầm. Nam thì cởi áo sơ mi ngoài, chỉ mặc áo thun bên trong, xắn tay áo lên gọn gàng.

– Hương: Lâu rồi mới được ăn cơm hai người yên tĩnh thế này…

Hương cười, vừa gắp cho Nam miếng đậu phụ, vừa nói.

Nam đáp, vừa nhai vừa nói lơ đãng như thể đang cố che đi niềm vui thật sự:

– Nam: Thì tại trước giờ em toàn… nấu cho ba người…

Cả hai cùng bật cười, không có chút cay đắng. Chỉ là một sự thừa nhận nhẹ tênh. Và có lẽ, cũng chính vì đã đi qua cả ghen tuông, hoài nghi và giận dỗi… mà lúc này họ mới thấy được giá trị của một bữa ăn bình thường như thế.

Họ vừa ăn vừa kể nhau nghe những chuyện nhỏ…

– Một khách hàng Nam gặp sáng nay, nói chuyện mãi mà không ký được hợp đồng.
– Mấy cọng rau trong rổ hôm nay bị sâu đục, Hương phải lựa từng cọng một.
– Cả hai cùng nhớ về lần đầu nấu ăn chung, Hương quên nêm muối, Nam vẫn khen ngon.

Không cần quá nhiều va chạm thân xác, không cần ôm hôn.

Chỉ bằng ánh nhìn và tiếng cười, không khí giữa họ đã đủ ấm.

Ăn xong, Nam đứng dậy trước. Nhưng thay vì vào phòng như mọi khi, anh nói nhẹ:

– Nam: Để anh rửa bát… xem bong da truc tiep

Hương nhìn anh hơi bất ngờ:

– Hương: Thôi… để em làm, anh cả ngày đi làm rồi…

Nam không nói gì, chỉ cười, đi vào bếp, xắn tay áo.

– Nam: Anh chưa chết đâu. Cho anh làm một lần xem có vỡ bát không…

Hương đứng tựa khung cửa, tay khoanh nhẹ trước ngực, nhìn anh lúi húi dưới vòi nước. Nước bắn lên tay áo, vài vệt xà phòng trắng mờ vương trên cổ tay. Nhưng khuôn mặt Nam thì bình thản, tập trung. Và… dịu dàng.

– Hương: Cảm ơn anh – Hương khẽ nói, rất khẽ.

Nam không quay lại, chỉ giơ tay ra sau, vẫy vẫy như thể đã nghe thấy. Không cần lời hứa nào cả.

Chỉ có một người rửa bát, một người lau bàn. Và hai trái tim đang học lại cách sống cùng nhau từ những điều tử tế nhỏ nhất.

Phòng tắm mở đèn vàng dịu.

Tiếng nước chảy đều đặn như một bản nhạc nền êm đềm. Không còn không khí ngượng ngập. Không cần hỏi han. Nam đứng dưới vòi sen, nước trượt dài qua bờ vai anh. Hương bước tới, cầm chai dầu gội, khẽ bảo:

– Hương: Để em gội đầu cho anh…

Nam ngẩng lên, đôi mắt ánh nước nhìn cô, rồi khẽ cúi đầu xuống, im lặng đồng ý. Hương đổ một chút dầu gội ra tay, xoa đều rồi đưa lên mái tóc anh. Bàn tay cô mát, nhẹ, những đầu ngón tay xoa vòng vòng trên da đầu, dịu dàng như đang xoa dịu cả những khoảng trống trong lòng cả hai.

– Hương: Lâu rồi nhỉ” – Hương khẽ nói – “chúng ta không chăm sóc nhau như thế này.”

Nam không trả lời. Nhưng ánh mắt anh nhắm lại, vai hơi thả lỏng. Anh nghe thấy không chỉ tiếng nước, mà cả tiếng nhịp tim mình đang chậm lại, yên bình.

Sau khi xả sạch bọt, Nam lấy khăn, quay người lại. Họ nhìn nhau trong làn hơi nước mờ mờ phủ quanh gương.

– Nam: Tới lượt anh rồi – Nam nói, rồi cầm khăn nhẹ lau nước bám trên cổ và vai Hương.

Hương để yên. Cô nhắm mắt, tựa nhẹ vào người chồng. Không phải vì mệt. Mà vì… cảm giác được yêu thương trở lại. Không vội vàng. Không đòi hỏi.

Cả hai đứng đó, trong gian phòng ướt hơi nước, như thể đang đứng trong một chiếc kén nơi không còn ai khác ngoài họ. Những hiểu lầm, những tổn thương, những người từng chen giữa… đều ở lại phía ngoài cánh cửa đóng kín.

Đêm ấy, họ không cần phải nói thêm lời nào. Chỉ cần ánh mắt nhìn nhau khi tắt đèn, hơi ấm bàn tay chạm nhẹ dưới lớp chăn, là đủ để biết rằng:

… Mình vẫn còn có thể bắt đầu lại.

Mình vẫn là một phần trong nhau…


Còn tiếp…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Thông tin truyện
Tên truyện Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế
Tác giả Cô vợ Hà Nội
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện bú cặc, Truyện bú lồn, Truyện móc lồn, Truyện NTR, Truyện sex ngoại tình
Tình trạng Update Phần 15
Ngày cập nhật 28/01/2026 12:18 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả Cô vợ Hà Nội

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng

Truyện sex