“Ngài… a… Chủ… chủ nhân, thiếp… thiếp cũng…”
Nàng lắp bắp nói không ra hết câu, giọng càng lúc càng nhỏ như muỗi kêu. Hai tỷ muội hoa nhìn thấy mẫu thân mình thường ngày nghiêm trang uy nghi lúc này lại tỏ ra nhút nhát khiếp nhược như thế đều nheo mắt đánh giá.
Hàn Cẩn Y vòng tay ôm lấy eo Chu Cương Liệt, đầu tựa vào ngực hắn nói với giọng mất kiên nhẫn.
“Mẫu thân! Người đừng có ở đây làm mất mặt nữa có được không? Con cùng muội muội đã quyết đi theo hầu hạ chủ nhân rồi, đây là bổn ý của chúng con không hề có ai ép uổng bắt buộc hết.”
“Ân, tỷ tỷ nói đúng đó, mẹ à! Chúng con đã lớn rồi, sẽ tự mình có chính kiến lựa chọn con đường đúng đắn, mẹ đừng quản rộng như thế nữa, hãy tự lo cho bản thân mình trước đi. Nếu mẹ còn không chịu tranh thủ được sự ưu ái của chủ nhân coi chừng bị thất sủng ghẻ lạnh đó.”
Hàn Y Vy cũng lập tức tiếp lời giọng điệu đối với mẫu thân của mình đã bớt đi nhiều phần lễ phép kính trọng, còn mang theo một tia châm biếm giễu cợt nhàn nhạt.
Tâm tư suy nghĩ của hai thiếu nữ đã sớm bị dẫn dắt lệch lạc khiến các nàng sinh ra sự đề phòng với chính mẹ ruột mình, luôn cho rằng Ninh Thải Vân là vì muốn chiếm được độc sủng của chủ nhân nên mới định gạt các nàng ra một bên tự mình dâng hiến.
Ninh Thải Vân nghe xong những lời này sắc mặt vốn hơi tái nhợt cũng càng xám xịt đi, biểu cảm đọng lại giống như dính định thân thuật. Có nằm mơ nàng cũng không thể ngờ rằng một ngày bị chính hai đứa con gái mà mình quan tâm cưng chiều nhất nặng lời chỉ trích một cách vô phép như vậy.
Chẳng nhẽ đúng thật như người ta nói, nữ nhi có nam nhân gả ra ngoài liền như bát nước hắt đi, chỉ toàn tâm toàn ý với nam nhân quên luôn nhà mẹ đẻ.
Trong thoáng chốc mỹ phụ nhân tự dưng cảm thấy tủi thân rất muốn khóc. Hai đứa con thường ngày tri thư đạt lễ ngoan ngoãn vâng lời biết bao nhiêu, bây giờ lại dùng giọng điệu xa cách tràn ngập địch ý mỉa mai đó nói chuyện với người mẫu thân là nàng.
Nhưng nàng đã làm gì mà phải chịu sự ghét bỏ như thế? Ninh Thải Vân tự thấy bản thân làm rất tốt bổn phận với tư cách là một người mẹ. Khi gia tộc, trượng phu và nhi tử bị diệt nàng vẫn kiên cường hiên ngang đối mặt với cái chết để bảo toàn khí tiết.
Tuy sau đó vẫn bị ép phải thần phục nhưng nàng cũng không ủy mị u mê bán rẻ bản thân giống đám nữ nhân khác. Khi gã nam nhân kia chỉ mặt điểm danh nàng liền như gà mẹ dang rộng đôi cánh che chở bảo vệ cho hai con ở phía sau, còn không tiếc hiến dâng thân xác một mình chịu tội để nữ nhi khỏi phải bị dâm ma hành hạ.
Nhưng tất cả những hy sinh cao cả đó hai đứa con gái lại chẳng ai thấu hiểu, chúng cho rằng nàng phiền phức, quản quá rộng, tự ý quyết định mà không quan tâm tới cảm xúc của chúng.
Nhưng dù là thế, trên cương vị là mẫu thân nàng có thể oán trách con cái của mình hay sao? Nữ nhi của nàng chỉ là phàm nhân, không có định lực, đạo tâm cũng chẳng vững, các nàng xưa nay chỉ sống yên bình cùng thú vui thơ ca đàn họa.
Gã nam nhân kia không những có mị lực, quyền uy, sức mạnh mà còn thêm một mặt tài hoa xuất chúng, quả là tuyệt phối mà bất cứ cô gái có tâm hồn bay bổng nào cũng ước ao.
Nàng không trách chúng, thậm chí trong lòng còn vui mừng vì con mình đã có được chỗ dựa vững chắc để sống tiếp cuộc đời an nhiên bình dị. Thân là mẹ nàng cũng phải ở cạnh bên giúp đỡ bảo hộ cho các con, đây có lẽ là mục tiêu sống duy nhất hiện tại của nàng.
Nghĩ đến đây, Ninh Thải Vân sắc mặt mới dịu lại cố nặn ra một nụ cười hiền nhã bước tới trước long ỷ sau đó khẽ hạ thấp người thi lễ.
“Tiện nô… Ninh Thải Vân, xin ra mắt chủ nhân.”
Giọng nàng vẫn còn hơi có phần ngượng nghịu nhưng xem ra đã dùng hết toàn bộ quyết tâm. Ánh mắt nhìn lấy Chu Cương Liệt còn cố thể hiện ra tất cả mị ý lấy lòng.
Biểu hiện này của nàng lọt vào mắt hai cô con gái lại càng giống như đang muốn câu dẫn tranh giành nam nhân với các nàng. Nhị nữ càng ra sức dán chặt mình vào người chủ nhân thêm, ánh mắt nhìn mẫu thân tràn đầy ý coi thường cùng cảnh giác nhưng không tiện phát tiết.
Dù sao mẫu nữ các nàng là do chủ nhân chỉ mặt điểm tên đi lên, hai nữ nếu ở chỗ này làm loạn gây rối e sẽ làm hắn không vui dẫn đến mất điểm. Hai thiếu nữ tuy được nuôi trong lồng son nhưng tiếp xúc nhiều với sách vở đương nhiên vô cùng thức thời hiểu chuyện.
Chu Cương Liệt từ trên ngai cao nhìn xuống mỹ phụ nhân bộ dáng nhu thuận lấy lòng bên dưới lòng không khỏi cảm thấy vui vẻ. Hắn đã đoán đúng, hai cô con gái chính là điểm yếu của vị gia chủ phu nhân này, nàng có thể không tiếc mạng mình, nhưng chắc chắn sẽ chấp nhận cúi đầu vì nữ nhi.
Chỉ cần hắn dùng một chút thủ đoạn nắm chắc hai thiếu nữ trong tay thì người làm mẫu thân là nàng cũng đừng hòng thoát khỏi. Điểm dâm dục chưa đủ giá trị hắn cũng có cách đem nàng dạy dỗ đến ngoan ngoãn chấp nhận tất cả các yêu cầu quá đáng nhất. Ví dụ như hiện tại…
“Cởi bỏ y phục, quỳ xuống! Bò tới đây!”
Chu Cương Liệt hờ hững buông ra một câu làm cả Ninh Thải Vân lẫn hàng vạn nữ tử bên dưới đều một mực chấn động khó tin.
“A… chủ… chủ nhân, ngài… ngài nói…”
Mỹ phụ nhân sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, bờ môi khẽ run cố gắng hỏi lại, nhưng chưa để nàng nói hết câu thì Hàn Cẩn Y và Hàn Y Vy lại lần nữa nhanh nhảu cướp lời, giọng điệu đầy châm chọc và mất kiên nhẫn như thể đang tranh thủ cơ hội để thể hiện sự trung thành với chủ nhân, càng lộ rõ ý định làm mẹ mình mất mặt trước toàn trường.
“Mẫu thân, người còn đứng đó làm gì nữa? Chủ nhân đã ra lệnh rõ ràng rồi, mau cởi y phục quỳ xuống bò tới đây đi! Hay người định để chủ nhân chờ lâu, khiến ngài ấy mất hứng thì chúng con cũng bị vạ lây? Người lớn tuổi rồi mà còn không hiểu chuyện, không rõ phong tình gì hết, thua xa cả đứa trẻ mới lớn như chúng con nữa.”
Hàn Cẩn Y nói, giọng the thé mang theo nụ cười giả tạo, tay vẫn ôm chặt eo Chu Cương Liệt, đầu tựa sát ngực hắn như đang khoe khoang vị trí tình nô của mình, ánh mắt liếc Ninh Thải Vân đầy khinh miệt.
Nàng còn cố nhấn nhá câu “đứa trẻ mới lớn” như muốn nhắc khéo đối phương, bản thân mình đã đủ lớn để tự đưa ra quyết định, không cần vịn vào cái lý do còn nhỏ tuổi chưa hiểu chuyện.
“Đúng rồi mẹ ơi, người đừng có giả vờ e thẹn nữa, ai chẳng biết người chỉ muốn thay thế chúng con hầu hạ chủ nhân thôi! Thế mà còn bày đặt đòi đại diện, đòi che chở cho chúng con? Hứ, chúng con đã lớn rồi, biết tự chọn chủ nhân để hầu hạ, người đừng chen vào nữa! Nếu người không mau làm theo lệnh, chủ nhân giận lên thì đừng trách chúng con không nhận người làm mẫu thân, để người tự lo thân một mình lăn lộn chung với đám tình nô dưới kia luôn đó nha.”
Hàn Y Vy tiếp lời ngay lập tức, hai thiếu nữ liên tục thi nhau thúc ép, lời nói như dao sắc cứa vào tim, đe dọa Ninh Thải Vân bằng cách gợi ý rằng nếu không nghe lời sẽ bị loại khỏi ân sủng, khiến mỹ phụ mặn mà run rẩy, mắt long lanh nước mắt nhưng không dám phản bác.
Chu Cương Liệt ngồi im trên long ỷ mỉm cười nhàn nhạt xem mẫu nữ đấu đá nhau, ánh mắt sâu thẳm đầy thú vị như đang thưởng thức một vở kịch dâm mỹ hay ho. Hắn không chen ngang, chỉ lặng lẽ vuốt ve tóc hai thiếu nữ khiến các nàng càng thêm hứng khởi châm chọc.
Đám nữ nhân bên dưới đại điện đều ái ngại nhìn một màn mẹ con Hàn gia tranh giành nam nhân này, ánh mắt phức tạp xen lẫn ghen tị và thương hại.
Nàng kia dầu gì cũng từng là nhất gia phu nhân chi chủ, địa vị vô cùng tôn quý ai gặp cũng phải khách sáo chào hỏi không dám có chút sơ sót bất kính. Thế mà hôm nay lại sa cơ lỡ vận rơi vào tình cảnh khó xử như thế, không những gia đạo suy tàn mà còn mất sạch hết tôn nghiêm, bị chính con gái của mình lăng nhục đẩy vào vòng tay nam nhân khác.
Biểu cảm của Ninh Thải Vân lúc này càng lúc càng xấu hổ tột độ, không những vì bị ép phải làm chuyện xấu hổ nhục nhã như tiện nô trước hàng vạn ánh mắt soi mói, mà còn do hai đứa con gái ăn học lễ nghĩa đàng hoàng mà hư thân mất nết kia.
Theo trai không nói còn hùa với hắn bắt nạt mẹ ruột mình như thế, lời nói châm chọc đe dọa khiến nàng đau lòng như bị kim châm.
Khuôn mặt trái xoan chín chắn của nàng đỏ bừng, môi mím chặt run run, tay siết chặt váy áo bó sát đến nỗi móng tay in hằn lên da thịt, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn thẳng vào hai nữ nhi, lòng đầy tủi hổ và thất vọng vì chúng đã thay đổi quá nhanh, từ ngoan ngoãn thành những tình nô tranh sủng không từ thủ đoạn.
Chu Cương Liệt nhàn nhạt hỏi một câu, giọng trầm thấp đầy ý trêu chọc.
“Sao hả? Làm không được?”
Lời nói ấy như giọt nước tràn ly, khiến Ninh Thải Vân càng tủi hổ hơn, nước mắt lăn dài trên má hồng, thân hình mặn mà run rẩy vì xấu hổ.
Nhưng tâm ý nàng đã quyết, nàng cũng chấp nhận vứt bỏ mặt mũi. Mỹ phụ nhân biết hàng ngàn nữ tử ngoài kia đang thèm muốn vị trí của mình, được hắn chọn trúng xem như địa vị của mẫu nữ các nàng trong đám tình nô sẽ được trọng vọng hơn, tài nguyên tu luyện và ưu ái cao hơn.
Nàng không muốn từ bỏ, phải tranh thủ cho các con sống tốt trong nội cung xa hoa này, dù phải hy sinh thân xác và danh dự.
“Thiếp… thiếp cởi…”
Ninh Thải Vân cắn răng đáp lại rồi chậm rãi cởi bỏ y phục, động tác run run e thẹn, đầu tiên là tháo đai lưng, vạt áo dài bên ngoài từ từ trượt xuống để lộ ra từng mảng da thịt phiếm hồng đẫy đà.
Kế tiếp là tới lớp áo phụ bên trong, vải lụa mỏng manh rời khỏi bờ vai mịn màng, lộ ra yếm đào thêu hoa mẫu đơn không che lấp hết cặp vú to đồ sộ thành thục, bầu ngực căng tròn đầy đặn phập phồng theo nhịp thở dồn dập.
“Hô… a…”
Cởi đến đây động tác của mỹ phụ nhân chợt khựng lại, gò má cùng mang tai đã sớm đỏ bừng như say rượu. Nàng cũng như Lệ Nhiễm Sương hay Tô Thanh Vãn đều là những quý phu nhân cổ đại vốn quen với nếp sống truyền thống giữ đạo, thường ngày xuyên y phục vô cùng kín kẽ.
Dù để lộ một chút cổ tay hay bắp chân cho nam nhân khác không phải trượng phu xem cũng đã coi là hành vi phóng đãng ô nhục rồi chứ đừng nói đến giống như hiện tại phải lột trần trụi trước mặt bao nhiêu người chứng kiến.
Nhất là khi đối diện với cặp mắt hau háu nóng rực đang liên tục lia khắp những phần da thịt mềm mịn của mình lại càng làm nàng ngượng ngùng hơn.
“Mẫu thân! Sao lại dừng lại rồi? Nhanh tiếp tục cởi ra đi, đã là nữ nhân của chủ nhân rồi còn ngại ngùng gì nữa?”
“Ân ân, tỷ tỷ nói phải lắm, cởi ra đi mà. Mẹ mau xem nè, chúng con cũng thoát y rồi, ở đây toàn là tỷ muội tình nô với nhau, đâu có gì phải xấu hổ.”
Nghe giọng của hai cô con gái nhỏ Ninh Thải Vân mới bỡ ngỡ ngước mắt lên, không biết từ khi nào nữ nhi ngồi trong lòng người nam nhân kia y phục đã nằm trơ trọi dưới sàn, các nàng hai thân thể non mềm phấn nộn không còn mảnh vải che thân cứ vậy phô bày hết ra cho đôi bàn tay heo ăn mặn của hắn thỏa sức vuốt ve mân mê.
Hai thiếu nữ song sinh, từ khuôn mặt trứng ngỗng trắng hồng mịn màng đến vóc dáng thanh thoát đều giống như đúc từ một khuôn ngọc. Bầu vú vừa một bàn tay nắm trọn, tròn căng phập phồng theo nhịp thở dồn dập, đầu ti hồng hào non nớt lấp ló mời gọi.
Vòng tiếu yêu lả lướt ưỡn ẹo, cặp mông đít nhỏ nhắn tròn trịa ngồi ép chặt trên đùi hắn, da thịt phấn nộn cọ xát vào côn thịt khổng lồ cương cứng dưới lớp y phục càng làm nó thêm kiên đỉnh như muốn phá quần chui ra.
Hai chân các nàng mở rộng hướng về hai phía để lộ rõ vùng âm hộ non mềm lún phún lông tơ càng trắng càng nộn mịn màng như cánh hoa mới nở làm người ta chỉ muốn cắn một cái cho đã miệng.
Khe thịt trinh nguyên khép chặt hồng hào, vài tia mật dịch trong suốt đã rỉ ra long lanh chứng minh các nàng sớm đã bị hắn trêu đùa đến hứng tình dâm đãng.
Chu Cương Liệt tinh ý nhận ra điểm để phân biệt đôi tỷ muội giống y đúc này, nốt ruồi son nhỏ xinh trên bầu ngực trái Hàn Cẩn Y, còn Hàn Y Vy có nốt ruồi tương tự ở mông bên trái, lấp ló khi nàng ưỡn mông.
Hắn không ngừng dùng ngón nghề điêu luyện của mình tấn công kích thích hai nữ, lần lượt hôn hít lên đôi môi mọng nước, nút lấy lưỡi đinh hương non nớt, tay sờ bóp bầu vú vân vê hai đầu ti hồng hào làm chúng dựng đứng cứng ngắc.
Sau đó, bàn tay to lớn trượt xuống xoa lên mép thịt non mềm, chà miết dọc khe hẹp giữa háng ướt át, ngón tay gảy gảy vào mồng đốc ẩn sâu bên dưới khiến nó từ từ lộ ra run rẩy.
“Ô… ngô… á… aaa… ư…”
Loạt thao tác dâm mỹ làm hai nữ ưỡn ẹo nỉ non rên rỉ đầy dâm tính, hông sàng tới lui thi thoảng còn hẩy hẩy lên, mật dịch tuôn ra ướt đẫm tay hắn.
Các nàng dùng cơ thể và hành động táo bạo chỉ để chứng minh mình tuy nhỏ nhưng rõ ràng hiểu phong tình, ngoan ngoãn nghe lời hơn mẫu thân nhiều.
Thấy hai đứa con gái nhìn mình đầy khiêu khích như thế không hiểu tại sao trong lòng Ninh Thải Vân lại nảy sinh một cỗ tranh khí. Sâu trong lòng mỗi nữ nhân đều có một niềm háo thắng thích hơn thua với những nữ nhân khác, nàng cũng vậy, và giờ phút này không hiểu tại sao tính cách ganh đua trong nàng lại trỗi dậy.
Thao tác cởi y phục lại tiếp tục, áo yếm nhỏ nhắn mong manh vốn không che được gì nhanh chóng bị tháo xuống. Hai khối thịt đàn hồi nảy lên tưng tưng chính thức bại lộ trước mắt thế nhân, chúng tròn căng, nặng trĩu cực kỳ kiên đĩnh không hề có dấu hiệu xệ xuống.
Núm vú hơi ngả màu nâu sẫm cương cứng nhô ra vì kích thích và không khí lạnh lẽo của đại điện.
Nàng lại cúi người cởi tiếp lớp váy bó sát sau đó liền tới quần bảo hộ và cuối cùng là tiết khố, vải vóc rơi xuống chân, thân thể đầy đặn thành thục hiện ra hoàn toàn.
Bờ eo hơi ngấn mỡ nhưng vẫn xinh đẹp nuột nà, đường cong mê người cuốn hút với hông nở nang, cặp mông to tròn phòng thủ lắc lư khẽ khàng khi nàng khẽ lay động, da thịt mịn màng như tơ lụa dưới ánh đèn lưu ly.
Đặc biệt vùng âm hộ như tạo tác thiên nhiên kia, mu lồn nhô cao đầy đặn với lớp lông đen rậm rạp mọc um tùm, khu tam giác bí mật giữa hai đùi non mịn lộ ra khe thịt ướt át, mép môi âm thần hơi nhô ra sẫm màu, dịch ẩm rỉ ra lấp lánh dưới ánh sáng, mùi hương nữ tính lan tỏa khiến không khí đại điện thêm phần dâm loạn.
Tuy vừa rồi nổi máu hơn thua với con gái khiến Ninh Thải Vân nhanh nhảu quyết liệt thoát y nhưng khi đã cởi sạch nàng lại lần nữa xấu hổ e ấp che trên che dưới, một tay ôm lấy cặp vú to đồ sộ, tay kia che vùng âm hộ rậm rạp khép chặt đôi chân dài mịn màng, khuôn mặt đỏ bừng cúi gằm không dám nhìn thẳng.
“Mẫu thân, bỏ tay ra đi! Chủ nhân muốn xem rõ thân thể người cơ mà, đừng có che che đậy đậy như thế, trông kỳ cục lắm!”
“Đúng rồi mẹ ơi, chúng con còn dám lộ hết trước chủ nhân, người lớn tuổi hơn sao lại ngại ngùng thế? Mau bỏ tay, để chủ nhân thưởng thức thật tốt đi nào.”
Nghe hai cô con gái nói thế, Ninh Thải Vân dù thật xấu hổ cũng cố gắng giữ bình tĩnh từ từ thả lỏng hai tay xuống, toàn bộ cơ thể trần trụi hoàn toàn triển lãm trong mắt Chu Cương Liệt không để sót bất kỳ góc độ nào.
“Tốt dâm tao a, hảo! Bổn tôn thích. Nhanh bò tới đây! Thể hiện sự trung thành thần phục của nàng, hôn lên nó một cái.”
Hắn lớn giọng khen ngợi, ngón tay chỉ chỉ vào hạ thân mình, nơi đó không biết từ khi nào đai lưng đã được nới lỏng, quần hơi tụt xuống để khúc thịt gân guốc dài ba mươi phân tự do hiên ngang dựng cờ, quy đầu đỏ sậm to như mũ nấm còn đang giật giật đòi hỏi.
Hai thiếu nữ Hàn gia thì đang cầm lấy gốc cặc tò mò khám phá, ánh mắt sáng ngời hân hoan như đang cầm trong tay báu vật quý giá nhất thế gian. Các nàng hết sờ soạng lại thử lắc lư tuốt sục nhè nhẹ, bàn tay khác hết mân mê đầu khấc lại nắm lấy hòn dái bóp bóp trêu đùa.
Đây là lần đầu tiên các nàng tiếp xúc với dương vật nam nhân, lại còn là một thứ vừa lớn vừa dài như vậy. Mùi tinh khí nồng đậm từ thân cặc cộng với dịch nhờn rỉ trên quy đầu theo khứu giác đi thẳng vào phế quản làm hai nữ chốc lát đã mụ mị đầu óc, miệng chảy nước dãi như con nghiện gặp đúng thuốc.
Hai nữ không ai bảo ai, cũng không cần Chu Cương Liệt chỉ dạy đã theo bản năng cúi xuống bắt đầu dùng miệng lưỡi hôn hít bú mút khắp dương vật và bìu dái hắn. Vừa tham lam ăn cặc các nàng vừa hướng ánh mắt về phía mậu thân mình đang trần truồng đứng đực ra ở đó.
“Ưm… chụt… Mẫu thân, người không nghe chủ nhân nói gì sao? Còn không mau bò tới đây thể hiện sự tôn kính với ngài… chụt… um… gậy thịt của chủ nhân… mùi vị thật tốt, ăn thật ngon… ôi… chụt…”
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh, Truyện xuyên không |
| Tình trạng | Update Phần 80 |
| Ngày cập nhật | 05/01/2026 21:18 (GMT+7) |