Chu Cương Liệt mặt không đỏ tim không đập làm một điệu bộ gãi đầu cười ngại ngùng trông thì hòa nhã nhưng kỳ thực lại đầy khoe mẽ trêu ngươi làm người ta hận đến nghiến răng.
Phu phụ Vu Thản Chi và Lệ Nhiễm Sương nghe hắn tự luyến mà suýt thì trợn trắng mắt, đây là lời mà một con người có thể nói ra sao? Cái gì gọi là mị lực quá lớn nên lỡ câu dẫn mất ái nữ của họ? Thật là quá không biết xấu hổ rồi.
Nghĩ là vậy nhưng vợ chồng hai người cũng không dám đối với gã tinh chủ này tỏ thái độ bất mãn, Vu Thản Chi chắp tay lần nữa khấu đầu dõng dạc nói.
“Thượng tiên, tiểu nữ tử nhà ta tuổi hãy còn nhỏ tâm tính ngây thơ, đi theo vào cung điện của ngài chỉ là vì ham vui nhất thời, chắc chắn không phải chủ ý muốn theo ngài làm nô. Còn xin thượng tiên niệm tình tộc ta trung thành phò tá mà buông tha cho nó. Tại hạ cùng phu nhân, muôn vạn lần tạ ơn.”
Lúc này Chu Cương Liệt cũng thu liễm lại bộ dáng kệch cỡm cùng nụ cười thương hiệu, sắc mặt của hắn nghiêm lại, ánh mắt lóe lên hàn mang lành lạnh chỉ tùy tiện liếc qua đã cho phu thê hai người cảm giác như rơi xuống hầm băng.
“Hừ, nếu ta không niệm tình tộc ngươi thức thời quy thuận thì đã sớm một tay đem ngươi chụp chết từ lâu rồi.”
“A! Thượng tiên… ta…”
Thái độ thay đổi đột ngột của Chu Cương Liệt làm cả hai người đều giật mình lạnh toát cả sống lưng, giống như đối diện với họ không phải vị tinh chủ Chính Thần uy phong lẫm lẫm mà là một tôn thần ma mang theo sát ý thao thiên đang nhìn chằm chằm.
Chỉ phút trước vẫn còn nói cười đùa vui tí tởn bây giờ lại như ác ma muốn đòi mạng, tốc độ trở mặt nhanh chóng làm cho người ta hoang mang suy nghĩ không thể nắm bắt kịp, Vu Thản Chi muốn nói gì đó nhưng đầu lưỡi quíu lại lắp bắp chẳng thể thốt hết câu.
Cả Lệ Nhiễm Sương ở phía sau vai cũng run lên, sắc mặt hơi tái nhợt mím môi nhìn nam nhân kia đầy phức tạp.
Chu Cương Liệt đưa ánh mắt sắc lạnh đảo qua lại hai người sau đó hừ mũi, giọng không còn chút cảm xúc nào.
“Ngày hôm qua những lời bổn tôn đã nói chẳng lẽ các ngươi không nghe lọt vào tai hay sao? Mỗi nữ nhân đều có một suy nghĩ riêng, ta không ép buộc, nhưng một khi đã chọn bước chân vào trong thành này chính là xác định quy thuận vĩnh viễn trở thành tình nô của ta, không thể quay đầu, không thể hối hận, dù là thân phận gì đều không có ngoại lệ. Nữ nhi của các ngươi chính tự nàng muốn bước vào thành, đó là quyết định của riêng nàng, ta không ép uổng nhưng cũng không có lý do gì để từ chối cả. Nếu bây giờ bổn tôn đem nàng đưa ra ngoài há chẳng phải lời ta nói trước sau bất nhất, để người ngoài nghĩ cung điện của ta là cái chợ ai muốn đến là đến muốn đi liền đi hay sao?”
Vu Thản Chi và Lệ Nhiễm Sương hai tai như sắp ù đi vì uy thế do đối phương bộc phát, hai người vẫn hiểu đại khái ý mà hắn muốn nhấn mạnh. Đã vào tay hắn chính là vật trong túi hắn, không thể quay đầu, không thể đòi lại, Vu Thanh Tuyền tiểu cô nương đã là tình nô mà hắn xác định rồi.
“Không! Không thể, ngài… tinh chủ, xin hãy rộng lượng, Tuyền Nhi chỉ là một đứa nhỏ chưa hiểu chuyện, nó không biết cái gọi là ” tình nô” mang ý nghĩa gì, chỉ là nhất thời ham vui chạy lung tung thôi. Xin ngài… trả Tuyền Nhi về lại cho chúng ta…”
Giọng Lệ Nhiễm Sương đã mang theo nức nở, hai mắt đẫm lệ quỳ xuống nắm lấy chân Chu Cương Liệt khóc lóc cầu xin. Vu Thanh Tuyền là đứa con mà nàng yêu thương trân quý nhất, làm sao có thể trơ mắt nhìn tiểu nữ hài ngây ngô đi vào con đường u tối trở thành nô lệ tình dục mặc cho tên sát tinh này vấy bẩn được.
Nàng gần như ôm sát chân hắn, bộ ngực căng phồng bên trong lớp áo phụ nhân kín đáo cũng ép tới dán lên mang cho Chu Cương Liệt dạt dào nhục cảm.
Nếu có thể, nàng nguyện bản thân thay thế vị trí của nữ nhi để bảo vệ tấm thân cùng tâm hồn trong sáng thuần khiết kia, con bé mới chỉ mười bốn tuổi, tuy cơ thể phát dục sớm nhưng suy nghĩ vẫn còn vô cùng ngây ngô chưa rõ sự đời.
Cảnh tượng này rơi vào mắt Vu Thản Chi khiến lòng hắn lại bùng lên ngọn lửa ghen tuông vô danh, thê tử mình vì sao lại trở nên ti tiện như thế? Ở trước mặt trượng phu còn ôm chân nam nhân khác ép đến gần như dán chặt, bao nhiêu tiện nghi đều vô ý bị chiếm hết.
Nhưng hắn cũng minh bạch thời điểm này không phải lúc để phát tiết oán giận, Lệ Nhiễm Sương làm như thế cũng là vì xuất phát từ tình cảm mẫu nữ muốn cứu con gái khỏi tay dâm tặc mà thôi, hắn sao có thể dùng suy nghĩ hẹp hòi nhỏ nhặt để phán xét nàng được.
“Xin thượng tiên hãy suy nghĩ lại, tại hạ thay mặt Vu gia nguyện dâng lên trăm thị nữ, chỉ cần đổi được Tuyền Nhi trở về.”
Vu Thản Chi cắn răng chắp tay đưa ra hứa hẹn, nô tì thị nữ trong gia tộc cũng không thiếu, tất cả đều được mua về nuôi dưỡng từ nhỏ hoặc là hậu duệ của hạ nhân nhiều đời, đổi một trăm người lấy về lại con gái cưng của hắn cũng không tính là lỗ.
Chu Cương Liệt đối với đề nghị này của hắn không hề có chút nào động lòng, đùa gì chứ, hắn mặc dù ngự nữ vô số mang tiếng tà dâm nhưng không phải loại ăn tạp thứ a miêu a cẩu gì cũng đem lên giường được. Ngược lại ánh mắt thường xuyên nhìn đến các tuyệt sắc mỹ nhân tiên tử thần nữ nên khẩu vị vô cùng lớn.
Một trăm cái thị tỳ đó làm sao có thể sánh được với viên minh châu duy nhất được cả Vu gia cưng chiều yêu thương. Cả nhan sắc lẫn vóc dáng Vu Thanh Tuyền đều thừa hưởng mọi thứ xuất sắc nhất từ mẫu thân mình, lại thêm vận vị thiếu nữ thanh thuần như một tờ giấy trắng tinh khôi chờ đợi ác nhân như hắn chắp bút vẽ lên những nét mực đầu tiên.
Nhiêu đó đủ để ăn đứt cả trăm nữ nhân dong chi tục phấn tầm thường kia rồi. Chu Cương Liệt đối với tiểu cô nương đã có chủ ý sắp xếp từ trước, nàng sẽ đóng vai trò xúc tác đẩy nhanh quá trình để mẫu thân Lệ Nhiễm Sương sớm thoát ly gia tộc trở về bên cạnh hắn. Lúc đó một đôi mẫu nữ song túc song phi không phải càng thơm hơn hay sao.
Nghĩ đến đây, trên môi hắn lại cong lên nụ cười ẩn ý.
“Không cần phải bàn điều kiện nữa, lời ta nói xưa nay chưa từng rút lại, Thanh Tuyền đã tự lựa chọn ở bên cạnh ta, bổn tôn sẽ hảo hảo quan tâm không để nàng phải chịu thiếu thốn ủy khuất, vợ chồng các ngươi cứ việc an tâm. Còn việc trả về, đừng nghĩ đến nữa.”
Nói rồi hắn toang quay lưng đi nhưng chân vẫn đang bị Lệ Nhiễm Sương bám chặt lấy, nàng nghe hắn nói lại càng hoảng sợ ra sức níu giữ thêm. Nàng biết tính cách tà dâm vô độ của gã nam nhân này, bản thân chỉ lọt vào tay hắn một khoảng thời gian ngắn đã bị ăn đến không còn sót gì, chỉ thiếu bước cuối cùng hoàn toàn hiến dâng nữa thôi.
Vu Thanh Tuyền xinh xắn mỹ miều vóc người nảy nở như vậy hắn mà không giở trò cầm thú mới là lạ. Thân làm mẹ nàng sao có thể trơ mắt nhìn con mình đi vào vết xe đổ của bản thân được.
“Không được, tinh chủ đại nhân, xin ngài… đừng làm thế. Ta… chỉ cần ngài buông tha cho Tuyền Nhi, ta… ta nguyện thế chỗ nó… làm tình nô cho ngài, như vậy còn chưa được hay sao?”
Lệ Nhiễm Sương như đã quyết tâm nhận mệnh, hai hàng lệ nóng lưng tròng tuôn rơi. Nàng biết gã xấu xa này luôn đánh chủ ý chiếm đoạt cơ thể lẫn tâm ý của mình, hiện tại dù đã thắng ván cược có được tự do nhưng tà tâm của hắn vẫn chưa dứt.
Trong suy nghĩ của nàng, Chu Cương Liệt giữ nữ nhi không buông chính là muốn buộc nàng hạ mình cầu xin vứt bỏ danh dự nhân phẩm trở thành tình nô của hắn. Bị một gã cả tu vi lẫn quyền lực đều vượt xa như vậy nhắm đến ngay từ đầu nàng đã không hề có cơ hội thoát thân.
Vậy thì không bằng nhắm mắt buông xuôi cam nguyện đọa lạc để hắn đạt được mục đích, chỉ cần bảo hộ được cho người nhà thì nàng hy sinh thân xác có xá gì.
“Nhiễm Sương! Nàng… nàng nói gì vậy hả?”
Vu Thản Chi sững sờ đứng trơ ra như tượng không tin vào tai mình những gì vừa nghe được. Nương tử của hắn thế mà ở ngay trước mặt thể hiện ra hết sự ti tiện thấp hèn quỳ gối chấp nhận làm nô cho gã kia. Mà hắn một người trượng phu lúc này chỉ có thể ở đây bất lực không làm gì được.
“Phu quân… thiếp xin lỗi… thiếp không xứng với chàng… hức… chỉ cần Tuyền Nhi trở về, thiếp… sẵn sàng đánh đổi mọi thứ, mong chàng đừng trách… hãy thay thiếp, dạy dỗ chăm lo cho các con…”
Lệ Nhiễm Sương lúc này quả thật tên rất tương hợp với hoàn cảnh, nước mắt thấm sương mai, cả khuôn mặt với ngũ quan tinh xảo đều ướt đẫm lệ mang, giống như vừa làm ra một chuyện tội lỗi tày đình khó lòng tha thứ vậy.
“Không! Không thể được. Vu Thản Chi ta đường đường là gia chủ đương thế, sao có thể hèn mọn bất tài đến mức không giữ được thê nhi cơ chứ. Nàng không được tùy tiện làm chuyện dại dột, chuyện gì cũng có cách giải quyết.”
Vu Thản Chi thời khắc này mới hoàn toàn bộc lộ ra phong phạm của một vị cường giả tiên giai nên có, vứt bỏ hết sự nhu nhược yếu hèn từ nãy đến giờ, ánh mắt nhìn Chu Cương Liệt tràn đầy hận ý không chút che giấu. Tu vi Chân Tiên đỉnh phong bộc phát không hề giữ lại, sát cơ khóa chặt kẻ đối diện sẵn sàng tung một kích toàn lực bất cứ lúc nào.
Thân là gia chủ hắn có trách nhiệm ổn định bảo toàn cho gia tộc, đôi lúc cần phải nhún nhường hy sinh lợi ích. Nhưng bảo hắn cứ vậy nhìn thê tử rơi vào vòng tay kẻ khác lại trở thành thứ nô lệ tình dục hạ tiện lẳng lơ hắn làm trượng phu sao có thể nhịn.
Dù biết đối phương là Chính Thần tu vi cao như trời, dù hôm nay có phải liều mạng hay chiến tử tại đây hắn cũng phải tỏ rõ lập trường. Thà chết vinh còn hơn sống hèn, cùng lắm thì cũng như sáu nhà kia đất về với đất trở thành một nắm tro tàn mà thôi.
“Phu quân, chàng không thể làm như thế! Đừng làm liên lụy đến hàng vạn nhân mạng Vu gia, còn có Tuyền Nhi, cả hai con trai nữa… thiếp xin chàng, dừng lại đi! Tinh chủ đại nhân, tiện thiếp chấp nhận hết tất cả yêu cầu của ngài… hức… ngài muốn ta làm gì cũng được, xin hãy tha cho phu quân ta, tha cho Vu gia một con đường sống, họ không cố ý mạo phạm ngài.”
Lệ Nhiễm Sương tâm loạn như ma liên tục hướng về phía Vu Thản Chi lắc đầu nguầy nguậy, lại ngước khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn Chu Cương Liệt mà khẩn thiết van xin. Họ đã được chứng kiến thủ đoạn máu lạnh của gã dâm tặc này, dù có là đại năng Kim Tiên đỉnh phong cũng không chịu nổi một kích tùy ý của hắn đánh ra huống chi Vu gia chủ chỉ mới Chân Tiên đỉnh phong.
Nếu triệt để chọc giận hắn e là Vu gia cũng sẽ nối gót sáu nhà còn lại, nam đinh bị huyết tẩy sạch sẽ, nữ quyến trở thành đồ chơi trong tay hắn, kết cục như thế còn không bằng hiện tại hy sinh mình nàng đánh đổi an toàn cho cả tộc.
Nhìn đôi vợ chồng tình thâm ý trọng một người nổi giận muốn liều mạng người kia lại hết sức can gián van nài Chu Cương Liệt thân là khổ chủ nhất thời cũng cảm thấy đau đầu, trên mặt hiện lên vài dấu chấm hỏi.
Hắn đã làm gì đâu? Đã có ai làm gì đâu? Đã chạm vào đâu?
Tiểu nữ hài Vu Thanh Tuyền là tự mình chạy vào trong tay hắn, là một người đàn ông đích thực sao có thể chối từ thịnh tình thiếu nữ dâng đến cửa được. Hắn còn chưa bày trí sắp đặt âm mưu lôi kéo Lệ Nhiễm Sương thì nàng này đã tự đưa đến cửa chấp nhận làm tình nô. Kéo theo đó là tên trượng phu bị dồn nén lâu ngày không nhịn nổi còn muốn xông lên ăn thua đủ với hắn một phen bất chấp hủy diệt gia tộc.
Hắn làm phản diện cũng thật khổ a, còn chưa kịp bố cục thì con mồi đã lần lượt xếp hàng đưa đến tận miệng. Các ngươi có thể hành xử theo đúng kịch bản được không a, như này còn gì là niềm vui thú khi chưởng khống nắm bắt hết thảy trong lòng bàn tay nữa chứ?
Nếu đơn giản chỉ muốn cướp đoạt mỹ nhân về tay thì hắn thiếu gì biện pháp dễ dàng hơn, trực tiếp đem Vu Thản Chi kia xử lý nhanh gọn rồi dùng lực lượng tẩy não các nàng gieo thêm nô ấn là xong. Nhưng như thế còn gì là thú vui của kẻ đi săn muốn từng bước chinh phục con mồi nữa.
Thứ hắn tận hưởng chính là quá trình các nữ nô sa đọa vào dục vọng theo từng phương thức khác nhau, như thế mới gợi lên hứng thú nồng đậm, chứ nếu chỉ đơn thuần bắt ép dọa nạt hay cưỡng bức chẳng phải vô cùng tẻ nhạt hay sao?
Không được, việc gì cũng phải đi theo tuần tự từng bước mới thu hoạch được kết quả trọn vẹn nhất. Tạm thời hắn vẫn chưa có ý định thu nạp Lệ Nhiễm Sương, trước tiên cần phải khuyến dụ nắm bắt chặt chẽ cô con gái cưng của nàng trước đã.
Sau đó mới dùng tiểu cô nương này như quân bài từng bước tạo ra mâu thuẫn luân lạc ý chí của mẫu thân nó, khiến mỹ phụ nhân dần sinh ra tư tưởng ngoại tình rồi chủ động sà vào vòng tay hắn chấp nhận luân hãm.
Nghĩ đến đây Chu Cương Liệt mới thu liễm lại khí cơ, trên mặt trưng ra một bộ điềm nhiên vững chãi tràn đầy chính khí hạo nhiên. Hắn cách không nâng đỡ Lệ Nhiễm Sương đang quỳ khóc dưới đất dậy, bản thân rút chân về còn lùi lại giữ khoảng cách vài bước, giọng trầm ấm từ tốn khuyên giải.
“Phu nhân đừng vội xúc động, bổn tôn tuy tâm thuật bất chính nhưng làm người vẫn có nguyên tắc, sẽ không dùng thế ép buộc cướp đoạt thê tử của kẻ khác. Nàng làm vậy khiến ta rất khó xử a.”
Vu Thản Chi vốn đang nộ khí xung thiên thấy gã tinh chủ kia thế mà chủ động từ chối còn tránh xa nương tử nhà mình thì cơn giận cũng từ từ giảm bớt, đại chiêu đang tích lực chốc lát đã tán đi.
Hắn đứng đó hơi nheo mắt khó hiểu nhìn đối phương, không lẽ mình thực sự hiểu lầm quan hệ của hai người này, tên tinh chủ đó không hề có ý định chiếm đoạt vợ hắn, chỉ là bản thân tự đa nghi thôi sao?
Ngay cả Lệ Nhiễm Sương thời khắc này cũng một mực mộng bức ngơ ngẩn đến quên khóc, nàng tròn mắt khó hiểu trước hành vi của Chu Cương Liệt. Đối với lời xảo biện vừa rồi của hắn nàng một câu cũng không tin tưởng, cái gì mà vẫn có nguyên tắc không ỷ thế cướp đoạt vợ người khác chứ?
Tuy chỉ ở bên cạnh gã xấu xa nay một ngày nhưng nàng cơ bản đã nắm được toàn bộ tính nết bẩn bựa đê tiện của hắn. Kẻ này vì ôm được nữ nhân mình muốn không hề từ bất cứ thủ đoạn dơ bẩn độc ác nào, từ thôi miên bỏ thuốc đến trực tiếp đè lên xé đồ cưỡng bức.
Nhân thê hắn cướp còn không ít hay sao? Thậm chí còn ác độc cùng cực đến độ chơi vợ người ngay trước mặt trượng phu bắt đối phương phải chứng kiến tất cả, rồi dùng cả pháp thuật tẩy não để các nam nhân vui vẻ tự nguyện dâng thê tử lên cho hắn hưởng thụ.
Lúc biết được những tội ác của hắn từ miệng những tình nô kia Lệ Nhiễm Sương còn hãi hùng khiếp vía một hồi lâu, chỉ sợ hắn nổi hứng cũng áp dụng những chiêu số đó lên gia đình mình. Gã này là một kẻ vì tư lợi ái dục không điều ác gì không làm, chẳng có chút giới hạn đạo đức nào cả, có quỷ mới tin lời hoa ngôn xảo ngữ của hắn.
Nhưng cũng vì quá thấu đáo nhân cách thối tha đó nên mỹ phụ nhân mới càng hoang mang. Gã này có nằm mơ cũng muốn chiếm đoạt nàng về tay, bây giờ bản thân đã chịu nhục đồng ý thần phục làm nô vì sao hắn lại từ chối, thái độ còn xa cách giữ lễ như thế?
Hắn là đang có âm mưu gì? Hay là thực sự không còn muốn nàng nữa?
Nghĩ đến đây nội tâm mỹ phụ nhân bỗng cảm thấy có gì đó hụt hẫng không vui. Cảm xúc bất an này đến chính nàng cũng không hiểu rõ.
Ba người đứng ở ba hướng trân trối nhìn nhau mấy giây, để phá vỡ thế bế tắc này Chu Cương Liệt hắn vẫn nên là người đứng ra dẫn dắt mới được.
“Vu gia chủ, bổn tôn niệm tình ngươi vì thê nhi mà xung động không khống chế được bản thân nên lần này cải dạ bỏ qua, nếu còn dám lần nữa bất kính vô lễ không chỉ ngươi mà trên dưới Vu gia đều phải bồi táng cùng nhau! Tấm gương sáu tộc kia còn mới sờ sờ ở đó, ngươi tốt hơn nên biết suy nghĩ trước khi hành động.”
Lời này giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Vu Thản Chi khiến hắn bất chợt thanh tỉnh trở lại, mồ hôi đổ ướt cả áo, hai tay run run không thể nắm chặt. Hắn thế mà vừa dẫn theo cả gia tộc dạo một vòng trước Quỷ Môn Quan, nếu không phải kịp thời thu tay e là hiện tại bản thân đã là một cỗ thi thể không toàn vẹn.
Lưng hắn giống như còng đi một chút vội vàng cúi đầu lắp bắp đáp lại.
“Đa… đa tạ thượng tiên khai ân không giết…”
Vu Thản Chi nhất thời quên luôn mục đích mình đến đây cốt yếu là vì đòi lại con gái, lòng hắn lúc này chỉ còn cảm giác may mắn không chết. Họ Chu kia có vẻ như không có ý đồ gì với thê tử mình, nếu không hắn sao có thể từ chối khi nàng hạ mình chấp nhận hiến dâng như vậy.
Còn về phần Lệ Nhiễm Sương, hắn lúc đầu tuy có oán trách nàng tự chủ trương muốn làm tình nô cho người ta, nhưng suy nghĩ lại nàng cũng bất đắc dĩ gấp gáp muốn cứu lấy nữ nhi mà thôi. Tình mẫu tử cao cả như vậy hắn sao còn nỡ nghi ngờ nhân phẩm của vợ mình.
“Tinh chủ đại nhân, vào trong thành không phải là bổn ý của Tuyền Nhi, xin ngài hãy buông tha cho nó, nó chỉ là đứa trẻ con thôi mà.”
Lệ Nhiễm Sương thì vẫn chưa quên lý do mình ở đây, Vu Thanh Tuyền là tâm can bảo bối mà nàng thương yêu quý trọng nhất, dù trả cái giá lớn thế nào cũng không thể để con gái rơi vào ma trảo của tên dâm ma ác độc này.
Nàng không màng hình tượng lấm lem xộc xệch của bản thân lại lần nữa muốn bò tới bám lấy ống quần Chu Cương Liệt, bị hắn cách không cùng chân khí ngăn cản phía bên ngoài.
“Lệ phu nhân, như bổn tôn đã nói, tất cả nữ nhân hôm qua đã hướng về ta tuyên thệ thần phục bước vào trong cung điện thì chính là người của ta, không thể hối hận, không có đường quay đầu. Tiểu nữ nhi của ngươi đã mười bốn tuổi, đủ lớn để tự có chính kiến riêng của mình. Dù tốt hay xấu cũng phải chấp nhận theo đến cùng lựa chọn do chính nàng đưa ra. Đừng đem suy nghĩ của bản thân áp đặt lên con trẻ, biết đâu ở bên cạnh bổn tôn mới là quyết định đúng đắn nhất đời nàng thì sao?”
“Không thể nào! Thượng tiên, Tuyền Nhi từ nhỏ đã quen sống trong sự bảo bọc chiều chuộng của chúng ta, chưa từng tiếp xúc với thế giới khắc nghiệt bên ngoài. Tại hạ tin chắc nó chỉ là vì nhất thời nổi lên tính nghịch ngợm ham vui mà thôi, nếu bây giờ ngài để phu thê chúng ta gặp mặt Tuyền Nhi tin chắc con bé nhất định sẽ nghe lời chúng ta khuyên giải ngoan ngoãn trở về nhà.”
Vu Thản Chi cũng cố kìm kén tâm tình thấp thỏm lên tiếng phụ họa với thê tử, dù gì hắn cũng phải làm tròn trách nhiệm của một người cha, không thể để con gái lầm đường lạc lối.
Nghe hắn nói thế, trên khóe môi Chu Cương Liệt lại hơi nhếch lên nụ cười khó thấy, tất cả đều nằm tốt trong tính toán ban đầu, hắn làm ra vẻ suy ngẫm một lúc rồi nhẹ nhàng gật đầu đưa ra quyết định.
“Tốt, nếu như hai ngươi đã kiên quyết như thế bổn tôn cũng không phải người không nói lý. Thế này đi, ta sẽ cho các ngươi cùng tiểu cô nương kia một cơ hội, hiện tại không còn sớm nữa, ta cần vào trong cung điện để kịp giờ tổ chức điển lễ thu nhận tình nô mới. Tầm chiều tối hôm nay sau khi lễ thành ta sẽ đưa Tuyền Nhi ra cho các ngươi gặp mặt, sau đó ở lại hay rời đi để cho nàng tự đưa ra lựa chọn. Nếu nàng thực sự chỉ là nhất thời ham chơi không có ý trở thành tình nô thì ta sẽ không nói hai lời trả nàng về Vu gia. Nhược bằng nàng thực sự có tư tâm muốn đầu nhập vào ta, vậy thì phu phụ các ngươi cũng phải tự minh bạch, từ nay đừng dây dưa làm phiền chúng ta nữa. Như thế ổn thỏa rồi chứ?”
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh, Truyện xuyên không |
| Tình trạng | Update Phần 80 |
| Ngày cập nhật | 05/01/2026 21:18 (GMT+7) |