Cảnh tượng trong phòng lúc này không còn chút nào thanh u trang nhã như bố cục lúc đầu nữa, từ trên giường, sàn nhà, bàn ăn tới cửa sổ thậm chí các vách tường đâu đâu cũng lưu lại đầy những dấu vết đặc thù của trận đại chiến xác thịt.
Tinh dịch, dâm thủy, sữa tươi và cả nước tiểu vẫy ra khắp nơi, hỗn hợp chất lỏng đặc thù hòa trộn kèm theo mùi mồ hôi cùng dục khí tràn ngập không gian làm bất cứ ai bước vào đều sẽ bị xông cho một trận đầu váng mắt hoa.
Nhưng đối với một nam hai nữ đang quấn quýt lấy nhau thì cỗ hương vị đậm đặc ái tình này không khác gì chất kích thích trợ hứng giúp họ thêm phần tỉnh táo sung sức càng ra sức lao vào cuộc chơi thể xác mãnh liệt hơn.
Lạc Thủy và Đãng Hồng Trần đã mọc trên thân một cây cự căn, Chu Cương Liệt lại vì các nàng mà động não nghĩ ra bảy bảy bốn chín cách chơi, chín chín tám mốt tư thế khác nhau để hắn cùng hai nữ tận tình ngôn hoan.
Vì căn chủng phụ thể được thừa hưởng toàn bộ tố chất cũng như chịu sự điều khiển từ dương vật nguyên mẫu nên dù các nàng có bỏ bao nhiêu lực lượng, bắn ra bao nhiêu lần thì côn thịt dưới hông vẫn cứ hùng phong ngời ngời vững vàng không bao giờ có dấu hiệu suy kiệt hết đạn cạn tinh.
Nhị nữ được thể lại càng chơi càng hăng, cùng phu quân phối hợp nhuần nhuyễn, từ tư thế truyền thống cho đến các kiểu phá cách.
Khi thì Lạc Thủy ở trên dùng con cặc vĩ đại đóng từng cú lút cán vào tử cung tiểu muội tử, lúc lại đổi thành Đãng Hồng Trần nắm thế thượng phong cưỡi trên thân tỷ tỷ làm một nữ kỵ sĩ nhún nhảy trong khi đại dương vật phía trước được nàng kia cầm trong tay đẩy đưa khuấy sục.
Sau khi xong một hiệp hai nàng lại chuyển sang chơi kiểu chó, tất cả các kiến thức thủ pháp mà phu quân từng dùng lên cơ thể đều được các nàng ghi nhớ học hỏi rồi vận dụng để làm đối phương sướng.
Chu Cương Liệt cũng không rảnh rỗi, hắn thi thoảng cũng tham gia vào để hai nữ cảm nhận được càng nhiều tư vị khoái lạc mạnh mẽ hơn. Lạc Thủy và Đãng Hồng Trần chơi phần của các nàng, hắn thì vận khởi sáu con cặc bù lấp vào chỗ trống không để bất kỳ lỗ nào bị trống vắng.
Trong phòng thường xuyên phát sinh cảnh tượng Lạc Thủy thì đè tiểu nương bì nhấp vào tới tấp, phía sau nàng lại bị Chu Cương Liệt dính sát đâm hai thanh dương vật vào hậu môn và âm đạo.
Hắn còn góp vui tham gia với Đãng Hồng Trần hai cặc cùng thông vào một lỗ đem lồn hắc mộc nhĩ của Lạc Thủy nong rộng ra làm nàng la lên oai oái vừa sướng vừa thốn. Tiểu nương bì rất thích thú kiểu chơi này còn dùng tay vạch mở mép môi thâm đen của tỷ tỷ ra rộng thêm vài phần rồi thúc giục hắn cắm thêm cặc vào.
Thế là lần đó Lạc Thủy dưới sự tra tấn của hai con người tà dâm gian ác âm đạo bị cùng lúc bốn con cặc to như cổ tay đâm thấu tử cung, vách thịt nhầy nhụa ẩm ướt nong rộng như cái hang không khép lại được, lỗ đít cũng bị nhồi thêm ba cây nữa, hoàn toàn đem cơ thể nàng căng ra hết cỡ.
Chủ mẫu hậu cung hoàn toàn mất đi hình tượng, nét mặt tan rã vặn vẹo đầy xấu hổ, hai mắt mất hẳn tiêu cự, cả người co giật từng đợt, âm tinh cùng nước tiểu mất kiểm soát cứ vậy tràn ra đầy sàn.
Nhưng chính Đãng Hồng Trần sau đó không lâu cũng không thoát khỏi số phận tương tự tỷ tỷ nhà mình. Âm hộ cùng lỗ đít nàng tưởng chừng như bị mấy cây gậy thịt thi nhau xé toạc ra tới nơi, hoàn toàn không có chút sức lực nào chống cự lại sự cuồng dã của tên nam nhân tàn bạo kia cả.
Ba người cứ vậy thác loạn cho tới khi mặt trời mọc, hai cô gái toàn thân rã rời như bị xé ra từng mảnh, cổ họng kêu gào rên xiết đến khản đặc, sau cùng còn trực tiếp ngất đi cả người xụi lơ mặc cho nam nhân nhà mình hành hạ.
Người ta nói chỉ có trâu cày mệt chết nào có ruộng bị cày hỏng nhưng đó là bọn họ chưa gặp phải con trâu quái thai như Chu Cương Liệt. Hắn ở phương diện giường chiếu chắc chắn là bất bại, dù nữ tử có là Chân Tiên hay thể phách cấp tiên cũng bị hành hạ thảm thương van xin tha thứ.
Sau khi giúp hai cô vợ tắm rửa một phen sạch sẽ lại bế các nàng lên giường nghỉ ngơi, hắn mỉm cười hài lòng đưa tay ngắt nhéo lấy đầu ti nhị nữ thêm một cái giọng hả hê dặn dò.
“Khà khà, sớm nghỉ ngơi cho tốt, nhớ lấy nhiệm vụ mà ta giao, buổi tối ta về sẽ kiểm tra thành quả, nếu còn chưa hoàn thành thì chớ trách bổn phu quân dùng tới môn quy gia pháp dạy dỗ các nàng.”
Lạc Thủy cùng Đãng Hồng Trần chỉ lười biếng ân lên một tiếng xem như đáp lại sau đó vùi đầu ôm chặt nhau nhắm mắt dưỡng thần, hai bộ ngọc thể vẫn quấn quýt dính sát, đôi dương vật bên dưới không ngừng cọ lấy giao đấu.
Các nàng đương nhiên biết nhiệm vụ mà hắn nhắc đến là gì, Đãng Hồng Trần phải ở trước mặt chúng đệ tử ngay giữa quảng trường lớn của Tuyết Liên Cung tự mình đi đái liên tục trong nửa giờ không được ngừng nghỉ.
Còn Lạc Thủy cũng được hắn giao phó hỗ trợ tiểu nương bì quản lý tông môn, trợ giúp giảng đạo, đưa ra thưởng phạt, nói chung toàn diện nắm giữ thật tốt Tuyết Liên Cung bên này sau đó mới giúp hắn cai quản Nhân Hoàng Cung Điện cùng các thế lực phụ thuộc.
Bản thân hắn sau khi thay y phục rời khỏi phòng liền một bước thuấn di đi tới hợp cốc bên kia, hôm qua mới thu nhận một đám tình nô đông đảo vẫn chưa có thời gian sắp xếp cũng như quan sát dạy dỗ kỹ lưỡng. Trong đó chắc chắn có vài nữ tử lòng vẫn còn ôm dị tâm bất phục, hắn cần phải tự tay điều giáo tất cả đảm bảo các nàng ai cũng một mực vâng lời tránh tương lai phát sinh biến cố.
Chu Cương Liệt nhìn qua nơi hạ lạc của thôn làng Hoang Lĩnh, tuy vừa mới thu nạp một lượng lớn phàm nhân lên tới mấy vạn nhưng dưới sự lãnh đạo kiểm soát của Trần Thục chúng nữ nơi đây khá yên bình không hề xảy ra vấn đề gì.
Đám người mới đến đều bị quy tắc tập quán sắc dục của Dương Căn Thụ tiến hành cải tổ suy nghĩ, họ hiện tại sinh hoạt không khác gì dân làng đã sống ở đây lâu năm. Làm việc kết hợp ân ái tự do, tập tục truyền thống vô cùng hài hòa, đâu đâu cũng có thể dễ dàng nhìn thấy nam hoan nữ ái, các cặp đôi hoặc nhóm lớn tận tình thác loạn hợp hoan vui vẻ hòa thuận.
Người vào rừng săn thú hái quả, kẻ trồng trọt khai khẩn đất hoang, hạ xây dựng nhà mở rộng diện tích thôn làng, e là sau này nơi đây không thể gọi là thôn làng nữa, nhân số thịnh vượng đã đạt tới quy mô đại trấn thậm chí là thành thị rồi.
Nhưng vì sống theo tập tục khép kín ít qua lại với bên ngoài cho nên họ vẫn như cũ kiến tạo nhà cửa theo phong cách làng mạc quây quần, điều này Chu Cương Liệt cũng không có ý kiến gì, làng hay thành trì đối với hắn đều là con dân bách tính như nhau cả.
Trần Thục, A Mỹ các nàng xem ra rất có cố gắng a, sắp tới rảnh rỗi hắn cũng nên dành nhiều thời gian hơn bầu bạn hàn huyên với những cô nàng tình nô đầu tiên mà mình thu nạp này, thỏa lòng mong mỏi nhớ thương của các nàng dành cho mình.
Chu Cương Liệt vừa bay vừa suy nghĩ thoáng cái đã đến bên trên Nhân Hoàng Cung Điện, hắn lia mắt ngó qua phía Vu gia và Khuyển Nhung tộc một chút. Hai tộc này vẫn đang trong quá trình kiến thiết lại nơi ở mới, thời gian ngắn chắc sẽ không phát sinh chuyện gì to tát, hắn cũng lười quản, đám cao tầng hai nhà nếu thông minh sẽ tự quản lý tốt đám hậu bối tộc mình.
Khi hắn vừa định đáp xuống bên trong cung điện thì ánh mắt lại vô tình lướt qua bắt gặp hai bóng dáng quen thuộc đang đứng lấp ló phía trước đại môn ngoại cung. Biểu tình hai kẻ này có vẻ thấp thỏm lo âu liên tục đi qua đi lại hết đứng lên rồi ngồi xuống như kiến bò trên chảo nóng.
Bọn họ nửa muốn lập tức xông vào phạm vi cung điện nhưng lại như ái ngại rụt rè gì đó nên vẫn chần chừ khó quyết.
Một nam một nữ kia không ai khác là gia chủ Vu gia Vu Thản Chi cùng phu nhân Lệ Nhiễm Sương. Hai người lúc này lòng đều nóng như lửa đốt tâm tình nôn nao gấp gáp khó thể bình tĩnh nổi.
Bọn họ đã đến đây từ tối qua nhưng vẫn ái ngại chưa dám vào trong bái phỏng, một phần là sợ hãi dâm uy của Chu Cương Liệt đã bày ra trước đó, lý do trực tiếp khác là có hai tôn sư tử cơ quan áng ngữ tả hữu hai bên cửa chính đem lại cho họ cảm giác nguy cơ khôn lường như đối mặt với những tồn tại vượt quá nhận thức.
Áp lực này so với đối diện gã tinh chủ Chính Thần kia cũng không kém là bao, giống như chỉ cần họ dám đặt một chân vào trong cung điện mà chưa được chủ nhân nơi đây cho phép thì hai tôn sư tử đáng sợ kia sẽ lập tức hướng về họ khóa chặt mục tiêu phát động công kích tru diệt tại chỗ không để hai người có chút cơ hội phản kháng nào.
Vu Thản Chi lông mày nhíu chặt không còn vẻ thong dong điềm tĩnh như thường ngày nữa, hắn chắp tay sau lưng hết đi tới đi lui lại thở dài ảo não, sau cùng hướng về phía thê tử nghiêm giọng trách cứ.
“Nhiễm Sương, nàng cũng biết tính cách Tuyền Nhi thường ngày hiếu động ham chơi khó bảo, nơi đây là địa bàn của người ta nàng làm mẫu thân sao lại bất cẩn không chịu để mắt đến hài tử để nó đi lung tung như thế chứ?”
Lệ Nhiễm Sương đang đứng một bên tâm tình rối bời nghe trượng phu gắt gỏng với mình cũng sững sờ, bờ vai hơi run lên. Phu quân nàng thường ngày ôn hòa nho nhã suốt mấy trăm năm chung sống tuy có nhiều lúc bất đồng quan điểm dẫn tới tranh luận nhưng hắn chưa từng lớn tiếng với nàng, trước giờ đều là hắn nhượng bộ dỗ dành nàng.
Vì sao hôm nay hắn lại trở nên nóng nảy cáu gắt như thế? Không lẽ vì nhận lãnh đả kích quá lớn bị tiên nhân kiểm soát sinh tử tồn vong cả tộc nên nội tâm hắn cũng âm thầm sinh ra sự bất mãn bốc đồng rồi?
Là một người phụ nữ có suy nghĩ truyền thống, những lúc nam nhân cáu giận như vậy nàng liền biết ý không đôi co tranh cãi với hắn để tránh mâu thuẫn càng thêm tăng cao. Vả lại trong lòng Lệ Nhiễm Sương cũng tự cảm thấy tội lỗi với phu quân vì đã để họ Chu kia chiếm đoạt tiện nghi cho nên nàng chấp nhận hạ mình lui một bước.
“Ân, phu quân trách rất đúng, thiếp xin lỗi, thiếp làm mẹ thật là thiếu trách nhiệm.”
Thấy thê tử vậy mà cúi đầu nhận lỗi không chút oán than Vu Thản Chi lửa giận vừa nhen nhóm cũng tự nhiên vụt tắt. Hắn không hiểu bản thân tại sao đối với vợ mình lại thiếu kiên nhẫn dễ nổi nóng như thế, chuyện con gái út tự mình chạy mất kỳ thực không thể hoàn toàn đổ hết lên đầu mẫu thân nó được, hắn làm phụ thân cũng có một nửa trách nhiệm.
Thế nhưng khi nghĩ tới cảnh nương tử cùng tên tinh chủ gian tà dâm tặc đáng hận kia ở cùng một chỗ lòng hắn lại dấy lên ngọn lửa ghen tuông nghi kị vô hình. Hình ảnh đó cứ quanh quẩn trong tâm trí hắn muốn xóa kiểu nào cũng không được.
Nhất là sau khi chứng kiến bộ dáng ti tiện đĩ thoã của ả man di Thiết Mộc Tử La kia nội tâm vị gia chủ họ Vu này lại không nhịn được liên tưởng đến vợ mình. Nếu Lệ Nhiễm Sương cũng trở thành một đãng phụ vô liêm sỉ không biết xấu hổ lột sạch y phục trần truồng đi khắp nơi phô bày da thịt lẳng lơ dâm đãng như thế thì hắn sẽ phải phản ứng như thế nào?
Là cắn răng nhịn nhục cho qua, hay là căm tức khinh bỉ buông ra hết những lời sỉ vả miệt thị mắng chửi nàng vô đạo không nên nết?
Vu Thản Chi khẽ lắc đầu cố xóa tan đi những suy nghĩ loạn thất bát tao đó, thê tử đã nhún nhường nhận lỗi hắn cũng không tiện tiếp tục dây dưa vấn đề này, chỉ có thể thở dài một hơi nao lòng cảm thán.
“Ài, chỉ mong vẫn còn kịp xoay chuyển, nữ nhân rơi vào tay tên tinh chủ cầm thú đó không biết sẽ phải chịu bao nhiêu hành hạ ủy khuất, Tuyền Nhi vẫn còn quá nhỏ a…”
Lệ Nhiễm Sương nghe trượng phu nói vậy trong lòng chẳng hiểu sao lại cảm thấy không vui, giống như có kẻ dám nói xấu nam nhân của nàng ngay trước mặt vậy.
Ở bên cạnh Chu Cương Liệt một đoạn thời gian này cho nàng ấn tượng sâu sắc, người kia tuy tính cách quái gở lại giết người như nghoé tàn độc hung tợn nhưng hắn đối với các nữ nhân luôn dành cho các nàng một mặt ôn nhu dịu dàng cưng chiều hết mực nhất.
Dù thi thoảng hắn sẽ dọa nạt hoặc làm vài hành động bá đạo cưỡng ép nhưng đó chỉ đơn giản là thể hiện uy quyền dằn mặt những nữ tử cứng đầu bất tuân mà thôi. Giống như nàng cùng Thiết Mộc Tử La vậy, lúc đầu ai mà chẳng có tính cách ngạo kiều cứng rắn không phục, chẳng phải đều bị thủ đoạn cùng miệng lưỡi của hắn thành công chinh phục.
Xùy xùy, nàng mới không bị gã xấu xa đó chinh phục đâu, ván cược kia nàng đã thắng sau này sẽ không còn bị hắn quấy rối nữa, an an ổn ổn làm một phu nhân thế gia giúp chồng dạy con quản lý gia tộc.
Lệ Nhiễm Sương cũng không hiểu vì sao nàng lại bất bình thay cho họ Chu kia khi nghe có người nói xấu hắn, chắc có lẽ vì hắn từng đối xử không tệ với mình, không ép buộc còn thoải mái để nàng quay về gia tộc nên nàng mới có chút ấn tượng tốt với hắn.
Đúng lúc mỹ phụ nhân còn đang suy nghĩ miên man bất định thì từ trên không trung thanh âm trầm ổn mang theo ý vị hào sảng mà nàng đã quen thuộc bỗng nhiên vang lên.
“Ồ, Vu gia chủ, Lệ phu nhân! Hai vị sao lại đến đây? Có việc gì muốn tìm bổn tôn hay sao?”
Tiếng vừa dứt thì người cũng đã tới, Chu Cương Liệt ổn định đáp xuống trước mặt phu phụ hai người, dáng người thẳng tắp môi nở một nụ cười nhàn nhạt đưa mắt đánh giá.
Vu Thản Chi khoảnh khắc vừa nghe thấy giọng nói kia đều giật thót một cái lùi lại vài bước, dù bên ngoài vẫn tỏ ra trấn định nhưng trán đã lấm tấm mồ hôi, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt run lên từng hồi.
Hắn vừa mở miệng gọi đối phương là cầm thú vài giây sau chính chủ đã đến ngay trước mặt, trong lòng vị gia chủ Vu gia ngũ vị tạp trần thấp thỏm bất an không biết lời khinh bạc báng bổ tiên nhân của mình có bị đối phương nghe thấy không.
Nếu vì không biết giữ mồm giữ miệng lại khiến tên sát tinh này ghi hận trút lên đầu người Vu gia thì hắn vị gia chủ này chính là tội nhân thiên cổ.
Chu Cương Liệt thân là Thái Ất Ngọc Tiên cường giả, thần niệm bao trùm hàng trăm dặm đương nhiên những lời bất kính vừa rồi không thể nào lọt qua khỏi tai hắn. Nhưng hắn cũng không vì vậy mà nổi giận, xưa nay người mắng chửi nguyền rủa hắn rất nhiều, nếu cứ phải bực dọc với những con sâu cái kiến ấy thì chẳng phải tự làm mình mệt chết hay sao.
Với lại hắn cũng là người chiếm tiện nghi thê tử của người ta, còn lột sạch ôm ôm hôn hôn liếm liếm mọi thao tác đều làm hết mấy lượt, còn cho nàng liếm kem ăn đến no đầy một bụng, người ta chửi hắn vài ba câu trút giận cũng không quá đáng chút nào a.
“Sao thế? Nhị vị đến tìm ta là có chuyện? Hay là muốn vào trong tham quan cung điện của bổn tôn một chút?”
Chu Cương Liệt vẫn điềm nhiên như không nghiêng đầu lặp lại câu hỏi.
Thấy ngữ điệu bình thản không có ý trách móc này của hắn Vu Thản Chi mới khẽ thở phào một hơi, xem ra là vẫn chưa bị nghe thấy. Hắn chưa kịp lên tiếng thì Lệ Nhiễm Sương đã tiến lên phía trước sắc mặt lo âu gấp giọng van cầu.
“Ngài… Thượng tiên đại nhân, mong ngài đại ân đại lượng trả lại Tuyền Nhi cho chúng ta, nó chỉ là một đứa trẻ ham chơi chưa đủ chín chắn, ngài không thể làm hại đời nó được.”
Nhìn mỹ phụ nhân đôi mắt hơi ngấn lệ tràn đầy vận vị của một người mẫu thân đang sốt ruột lo lắng cho con khiến Chu Cương Liệt cũng không khỏi nảy sinh thương tiếc muốn ôm lấy nàng dỗ dành một phen, chỉ là ở trước mặt trượng phu nàng hắn vẫn nên kìm nén một chút, dù sao cũng chưa đến lúc hoàn toàn xé rách da mặt với đối phương.
Chuyện cô gái nhỏ Vu Thanh Tuyền dưới sự che giấu của Thiết Mộc Tử La lén chạy theo gia nhập vào đoàn tình nô hôm qua tất nhiên Chu Cương Liệt đã biết rõ.
Hắn rất ấn tượng với tiểu cô nương có nhan sắc giống với Lệ Nhiễm Sương tới bảy phần, chỉ là thiếu đi phong vận thành thục của phụ nữ trưởng thành, lại nhiều thêm một tia thanh xuân tươi trẻ ngây ngô trong sáng.
Đặc biệt là nàng thừa hưởng rất tốt cơ thể bạo mãn nóng bỏng của mẹ mình, chỉ mới mười bốn tuổi nhưng những bộ vị kia đã phát triển vượt trội nở nang hết mức, e là sau này còn có thể huyết mạch phản tổ đồ sộ hơn mẫu thân gấp vài lần.
Vu Thanh Tuyền mang cho hắn cảm giác vừa nhìn đã muốn phạm tội nên mới mắt nhắm mắt mở giả vờ không biết để nàng bị dẫn dụ vào cung điện. Nhưng trước mặt đôi phu phụ đang gấp gáp lo lắng cho con này hắn vẫn phải diễn tròn vai, bàn tay khẽ đưa lên vuốt ve hàm râu ra chiều suy ngẫm sau đó đáp lại với giọng đầy chính trực.
“Tuyền Nhi là ai? Lệ phu nhân xin hãy bình tĩnh đừng xúc động, các ngươi đã tuyên thệ thần phục dưới trướng ta rồi bổn tôn sao có thể hại người nhà mình được chứ.”
Vu Thản Chi lúc này cũng mạnh dạn bước lên sóng đôi với Lệ Nhiễm Sương hơi cúi người giải thích.
“Thượng tiên thứ lỗi, phu nhân tại hạ vì quá lo lắng cho con gái nên mới lỡ lời mạo phạm ngài. Thanh Tuyền là nữ nhi của chúng ta, năm nay chỉ mới mười bốn tuổi, thường ngày tính tình rất ham chơi nghịch ngợm. Hôm qua khi thượng tiên vừa rời khỏi tại hạ mới biết nữ nhi lại lén trốn đi chơi, phu phụ chúng ta đã tìm khắp nơi trong hợp cốc nhưng vẫn không thấy đâu. E là đứa nhỏ hiếu động đã nhân lúc chúng ta không chú ý trà trộn chung với đám nữ quyến cùng nhau đi vào trong cung điện của ngài rồi. Tiểu nữ hài ngỗ nghịch vô tri chưa hiểu sự đời còn xin thượng tiên minh xét đưa nàng ra ngoài để phu phụ chúng ta đem về nghiêm khắc dạy dỗ lại.”
Quả nhiên là khí độ của người nắm quyền thống lĩnh một thế gia tiên môn, Chu Cương Liệt có thể cảm nhận được sự bất mãn cùng hận ý trong lòng Vu Thản Chi đối với mình nhưng kẻ này che giấu cũng rất tốt không hề có chút sơ hở nào, nói chuyện vẫn tỏ thái độ cung kính đủ lễ nghĩa khó thể bắt bẻ được.
Hắn luôn miệng nhấn mạnh Vu Thanh Tuyền chỉ là một tiểu nữ hài trẻ tuổi ngây ngốc ham vui nên mới tiến vào cung điện chứ không hề có ý định trở thành tình nô của tinh chủ.
Đùa gì chứ, có tiểu nữ hài nào ba vòng lại chuẩn chỉ như thế không? Cặp nãi vú tròn mẩy hai tay nắm chưa chắc xuể, lại còn cặp mông đào ngúng nguẩy theo nhịp bước ở phía sau nữa, bất kỳ nam nhân chân chính nào khi nhìn vào đều sẽ có xúc động muốn vùi đầu chết chìm trong đó vĩnh viễn.
Con vịt nấu sẵn dâng tới tận miệng rồi hắn đâu có dại gì mà để nàng bay đi mất. Thử nghĩ đến cảnh sau này thu phục được Lệ Nhiễm Sương rồi để mẫu nữ các nàng cùng một chỗ hầu hạ, ôi trời, chỉ mới nghĩ đến thôi đã cảm giác cả người nóng bừng nhộn nhạo lên rồi.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh, Truyện xuyên không |
| Tình trạng | Update Phần 80 |
| Ngày cập nhật | 05/01/2026 21:18 (GMT+7) |