– Chị và anh gì kia quen nhau lâu chưa?
Nghe tối hỏi đến người yêu, vẻ mặt chị Hương hơi buồn một chút, sau đó nói.
– Ảnh tên Dương, là sinh viên năm cuối trường đại học sư phạm, chị và ảnh quen nhau trong một lần lên vùng cao làm thiện nguyện và dịp hè vừa rồi, sinh viên trường chị thì lên khám bệnh, dạy đồng bào cách giữ gìn vệ sinh ăn uống, sơ cứu… còn trường ảnh thì dạy chữ miễn phí, tặng đồ dùng học tập…
– Trong mấy tháng tiếp xúc, chị thấy tính tình của ảnh rất tốt, lại thật thà chịu khó, hơn nữa còn hiếu thảo, nên mới dần nảy sinh hảo cảm, nhưng thật ra cũng chỉ là bạn thân hơn một chút xíu mà thôi, còn chưa đến trình độ xác định quan hệ người yêu. Nếu ảnh mạnh dạn hơn một chút, đừng quá tự ti cùng mặc cảm, có lẽ hai người đã sớm tiến thêm…
Nói đến đây chị thở dài, ánh mắt u buồn.
Có lẽ chuyện hôm nay lại khiến chị càng lo lắng hơn về mối quan hệ của hai người.
Người nghèo không đáng sợ, cái đáng sợ là quá tự ti, dễ tủi thân và nhạy cảm, chính bởi vì thế mà nhiều khi cơ hội xuất hiện ở trước mặt, cũng không dám dũng cảm nắm bắt.
Tôi thì không dám nhận xét gì nhiều, chỉ cảm thấy lấy tính cách của anh Dương gì kia, thì rất khó để gia đình nhà dượng Tâm chấp nhận.
– Thôi đừng buồn, chị chỉ mới sinh viên năm hai thôi, mà làm như bà cô 32 tuổi vậy, thời gian còn dài, lo gì, biết đâu về sau chị lại tìm được người yêu vừa đẹp trai, vừa tài giỏi, lại gia thế hiển hách như em.
Chị phì cười.
– Bớt tự luyến đi ông, nghe mắc ói.
– Hừ, những lời này không phải vừa rồi là chị nói sao, đúng là con gái, nói sao cũng được, chỉ giỏi lừa người.
– Hừ, lại muốn bị nhéo tai đúng không?
– Hì hì, em đầu hàng, chị Hương là nhất, chị nói gì cũng là chân lý.
– Coi như em thức thời.
– Hừ, không thức thời sao có thể ở trong tay mẹ con chị sống tới bây giờ.
– Ha ha ha, chị sẽ về mách mẹ, để mẹ xử em…
– Chiều nay em về rồi, không sợ đâu.
Lúc này cửa phòng lại mở, một nhân viên nam đẩy xe món ăn vào, lại chính là anh Dương.
Nhìn thấy anh vào, chị Hương đang cười vui hơi xụ mặt xuống, quay đầu đi không nói gì.
Chị có thể như vậy, còn tôi thì không thể mất phép lịch sự, dù trong lòng hơi không thích có người đàn ông khác tiếp xúc với chị Hương, nhưng ở trước mặt chị phải giữ phong độ nha.
Haii, xem ra tôi cũng có tư chất làm trà xanh đó chứ.
Nhưng như người bí ẩn kia từng nói, không có chút thủ đoạn, không trà xanh, thì làm sao cua được gái?
Tôi đứng dậy cười nói.
– Dạ chào anh, anh là anh Dương đúng không, em là Vũ, em họ của chị Hương, mẹ chị ấy với mẹ em là chị em ruột, hôm nay em vừa giành giải nhất kỳ thi tháng của Đường lên đỉnh Olympia, nên mới khao chị một chầu, quán này là chị Hương chọn, cứ nhất quyết phải quán này mới chịu.
Ánh mắt chị Hương hơi liếc tôi, trong lòng hơi cảm kích.
Tuy chị có thất vọng về anh Dương, nhưng tình cảm hơn nửa năm qua, đâu thể nói bỏ là bỏ xuống được.
Mối tình đầu là khắc sâu nhất mà.
Huống hồ anh Dương cũng chưa làm gì có lỗi với chị, còn tính cách tự ti, nhu nhược là do hoàn cảnh sống hun đúc, chị tin tưởng ảnh sẽ thay đổi trong tương lai.
Anh Dương nghe tôi giới thiệu thì hơi ngẩng ra, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía chị Hương, thấy chị như vậy, anh mới biết tôi nói là thật, cũng biết mục đích chị giả làm bạn gái tôi lúc nãy, anh có chút xấu hổ, giọng hơi nghẹn.
– Chào em, anh tên Dương, là… là bạn của Mai Hương.
Tôi thầm lắc đầu, cái tên ngu ngốc này, chị Hương đã làm đến mức đó, lại còn chưa hiểu tâm ý của chị, đáng đời bị người tới tận cửa cướp mất bồ.
Hơn nữa người đẹp như chị Hương, tính tình còn dịu dàng quý phái, nếu cưới người như anh Dương, tôi cũng thấy tiếc cho chị.
– Anh ra ngoài trước đi, tính của Vũ không thích có phục vụ khi dùng bữa.
Quả nhiên, nét mặt của chị Hương lại càng thất vọng, giọng không cảm xúc bảo anh ra ngoài.
Nhưng anh lại không nhận ra, còn liên tục gật đầu, chúc hai người ngon miệng, sau đó đẩy xe đi ra ngoài, bộ dạng còn vui vẻ vì tôi không phải bạn trai của chị Hương.
– Chị…
Tôi định nói gì đó, nhưng chị Hương xua tay, mỉm cười nói.
– Nào nào, chúc mừng chàng trai của gia đình ta tiến vào vòng thi quý, cạn ly.
Thấy vậy tôi cũng nâng ly nước trà Hẹn Ước, cùng chị cụng một cái.
– Mượn ly này em cũng chúc chị mãi mãi trẻ trung xinh đẹp, ngày ngày tràn niềm vui, cạn.
– Uhm, cạn… trà Hẹn Ước này đúng là ngon tuyệt, từ khi nó ra mắt thì luôn cung không đủ cầu, ở thủ đô cũng chỉ mấy nhà hàng lớn mới có thôi.
– Ồ, hot vậy sao?
– Chứ sao nữa, chị còn nghe nói chủ doanh nghiệp là hàng xóm của nhà ngoại hay sao ấy…
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Quê nội, trong nhà của ông bà nội.
Thanh Nguyệt nhìn số tiền trong két chuẩn bị trả lương cho nhân viên cùng tiền trả nguyên liệu mà nàng vừa rút về không cánh mà bay, sắc mặt không khỏi tái nhợt.
Nàng vội vàng kiểm tra lại két sắt, phát hiện không chỉ tiền nàng vừa rút về chưa được một giờ biến mất, mà ngay cả vàng cưới, sổ đỏ cũng không còn.
Sắc mặt nàng tái nhợt, thân thể run rẩy ngã xuống đất.
Tiền nàng mới rút ra chỉ một giờ, vốn định về cho ba uống thuốc, tiện thể cắm nồi cơm, sau đó liền ra nhà xưởng.
Tính nàng cẩn thận, nên đã mang tiền vào nhà, bỏ trong két khóa cẩn thận, làm sao chỉ trong thời gian ngắn lại mất được.
Hơn nữa lúc ấy trong phòng còn có chồng nàng…
Nghĩ tới chồng, nàng vội chạy ra ngoài tìm, nhưng không thấy xe của chồng đâu.
Nàng vội bật camera ngoài cổng lên, trong một giờ đó, không có người lạ vào nhà, chỉ có chồng nàng mang theo một cái túi lớn bỏ lên xe, sau đó lái xe rời đi.
Nhìn thấy cảnh này, Thanh Nguyệt như bị rút hết sức sống, ngã nhào xuống đất bất tỉnh.
– Nguyệt, con làm sao vậy, Nguyệt, tỉnh dậy đi con…
Bà nội từ trong phòng ông nội đi ra, thấy con gái ngã xuống thì hoảng hồn, vội vàng chạy tới kêu gọi.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Bành bành…
Hai tiếng pháo kim tuyến từ hai bên cửa phòng học bắn ra làm tôi giật cả mình.
– Chúc mừng quán quân kỳ thi tháng Đường lên đỉnh Olympia của trường chúng ta.
– Chúc mừng chúc mừng…
Cô chủ nhiệm cùng các bạn học trong lớp đều vỗ tay chúc mừng, vẻ mặt hân hoan.
Tuy chương trình còn chưa được phát, nhưng tin tức đã sớm được gửi về trường, các thầy cô và bạn học đã biết từ hôm qua.
– Em cảm ơn cô, cảm ơn các bạn.
Tôi cũng cười vui, nhiệt tình chào hỏi với các bạn và cô giáo.
– Ê Vũ, chiều nay tan học khao tụi tao một chầu chứ?
– Đúng đúng, tao muốn ăn xoài lắc…
– Tao trà sữa, thêm bịch bánh tráng trộn được không?
– Tao sinh tố bơ…
– Tao cá viên chiên…
Mấy thằng bạn thân như Trung còi và Minh béo ở bên cạnh hô hào, lập tức được các bạn khác hưởng ứng.
– Được được, chiều nay mình mời cô và cả lớp, ok chưa?
– Bệ hạ vạn tuế, đêm nay để thần thiếp hầu hạ ngài.
Trung còi đưa tay vén tóc mai, làm ra bộ dáng thẹn thùng.
– Bay đâu, mang tiện nhân này ra chém cho trẫm.
– Đúng, chém nó đi, nhìn buồn nôn vãi chưởng.
– Ha ha ha…
Trong tiết chào cờ đầu tuần, thầy hiệu trưởng cười tươi như mới lấy được vợ bé, liên tục khen ngợi và động viên tôi, đồng thời nhấn mạnh sự cố gắng của ban giám hiệu nhà trường trước đại diện của Phòng giáo dục và UBND quận.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 56 |
| Ngày cập nhật | 11/01/2026 12:01 (GMT+7) |