Lúc này chị Hương và dượng đều đã vào phòng làm việc riêng, phòng khách chỉ có ánh đèn lờ mờ, đủ soi sáng đường đi.
Nhưng tôi vừa tới phòng bếp, lại thấy chỗ máy lọc nước đứng một bóng người mặc đồng phục cảnh sát.
Dù ánh sáng không quá đủ, nhưng tôi vẫn có thể dễ dàng nhận ra người đó là ai.
Dì Ngọc về rồi?
Nhìn thấy tôi, dì Ngọc cũng hơi bất ngờ, khuôn mặt quay đi, nhìn chăm chú vào ly nước nóng đang rót.
Tôi cũng giật mình, lo lắng đến mức không nói được lời nào.
Bầu không khí lâm vào yên tĩnh quỷ dị.
Đến khi thấy nước tràn ra ngoài, nhưng dì Ngọc vẫn không có dấu hiệu tắt, tôi không nhịn được nói.
– Dì, nước sắp tràn rồi kìa.
– Hả, ôi…
Trời thủ đô tháng này đã có không khí lạnh tràn về, nên cả nhà dì Ngọc ai cũng uống nước nóng.
Vốn dì định rót nửa ly, sau đó pha chút nước bình thường, nhưng vì mải mê suy nghĩ, nên để nước sắp tràn.
Đến khi nghe tôi nói, nước đã bắt đầu tràn, làm tay dì Ngọc bị phỏng nhẹ.
Tôi vội vàng chạy tới nắm lấy tay dì Ngọc thổi thổi, giọng quan tâm.
– Dì, dì có sao không?
Vốn dĩ dì Ngọc đã có chút luống cuống, lúc này bị tôi nắm tay, cả người dì như sững lại một chút, nhìn tôi ở gần trong gang tấc, ánh mắt quan tâm thổi thổi tay, lòng nàng bất giác sinh ra gợn sóng kỳ dị.
Cái cảm giác này…
Nàng chợt nhớ tới lúc tôi còn nhỏ, dù bị “ăn hiếp” đến ghét mình, nhưng mỗi khi mình bị bệnh, hay bị ông cụ mắng, tôi đều là người đầu tiên quan tâm, nói giúp…
Đây rõ ràng là tình thân, sao bây giờ lại có cảm giác kỳ lạ như thế?
Nhớ đến hình ảnh buổi trưa, cũng ở nơi này… tim nàng bất giác đập nhanh, khuôn mặt ửng hồng.
– Dì, dì đỡ đau hơn chưa?
Nghe được giọng nói của tôi, dì Ngọc như bừng tỉnh, vội vàng rút tay về, còn lùi ra sau một bước, giọng hơi run nó.
– Dì… dì không sao… con còn chưa ngủ hả?
Trong bộ đồng phục cảnh sát, nhìn dì Ngọc càng thêm anh khí cùng sắc sảo, dáng người thon dài hoàn mỹ cũng được tôn lên rõ ràng, làm tôi nhìn đến mê mẩn.
Vốn trước giờ chưa từng sinh ra ý nghĩ gì, nhưng trải qua chuyện hồi trưa, giờ đây mỗi khi nhìn thấy dì Ngọc, tôi lại sinh ra phản ứng.
– Dạ con mới ôn bài xong, nên xuống bếp lấy thêm ít nước nóng để khuya uống.
– Vậy… vậy con nghỉ sớm đi, dì đi ngủ đây…
Dì Ngọc nói xong liền định đi, ngay cả nước cũng không lấy, đủ thấy trong lòng dì đang bối rối như thế nào.
– Dì, chuyện hồi trưa… con…
Nghe vậy, thân thể dì Ngọc hơi run một cái, sau đó dì hít sâu, giống như đã lấy lại được bình tĩnh, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.
– Chuyện gì, buổi trưa chẳng phải chỉ ăn cơm bình thường sao?
Tôi nghe vậy thì sững người một lúc, sau đó lập tức hiểu ý, mừng rỡ nói.
– Dạ, ý con là hồi trưa dì nấu ăn rất ngon…
– Hừ…
Dì Ngọc hừ một tiếng, làm tôi giật thót mình, lo lắng cúi đầu, khi ngẩng đầu lên, dì đã quay về phòng rồi.
Thấy vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm, chuyện này xem như đã qua, chỉ không biết về sau có “di chứng” gì không, dì Ngọc mà “trả thù”, là sự tình rất đáng sợ, từ nhỏ tôi đã thấu hiểu rất rõ rồi.
Sáng chủ nhật hôm sau, sau khi ăn sáng, cả nhà dì Ngọc lại đưa tôi đến trường thi Đường lên đỉnh Olympia ở trường quay S14.
Dù sao hôm nay dì dượng đều nghỉ, còn chị Hương thì sau chuyện hôm qua, hai chị em đã thân thiết hơn nhiều, nói chuyện cũng hợp nhau hơn, nhất là các vấn đề liên qua đến y học.
Ở mảng này, hai chị em có chung sở thích, nên mỗi khi bắt đề tài là nói hăng say, ngay cả ở trên xe cũng vậy, làm dì dượng chỉ biết lắc đầu.
Khi đến trường quay, vì có Cục trưởng như dượng dẫn đầu, nên tất cả thủ tục đều nhanh chóng.
– Alo, con vào trường thi chưa?
– Dạ, con vào rồi mẹ, đang chờ cuộc thi bắt đầu.
– Ai đi cùng con?
– Dạ dì Ngọc, dượng Tâm, còn có cả chị Hương nữa.
– Uh, vậy mẹ an tâm rồi.
Thấy mẹ định tắt máy, tôi vội nói.
– Kìa mẹ, mẹ không định chúc con thi tốt sao?
Chỉ là máy đã tắt, tôi cũng không nghe được câu chúc mà mình muốn.
Xem ra lúc này tâm trạng của mẹ rất mâu thuẫn.
Sau đó là cô hiệu trưởng, giáo viên chủ nhiệm, ông ngoại, cậu mợ, chú Lâm, mấy đứa bạn thân… liên tục nhắn tin hay gọi điện tới.
Trong đó có một tin nhắn khiến tôi vừa bất ngờ vừa kích động.
– Chúc cháu thi tốt!
Là của cô út Thanh Nguyệt, đã mấy tháng rồi, đây là tin nhắn đầu tiên cô gửi cho tôi.
Tôi vội vàng nhắn lại, nhưng… bị chặn.
Thầm thở dài, xem ra cô út vẫn chưa hết giận.
Đến khi được MC giới thiệu vào trường quay, tâm trạng của tôi khá hồi hộp, dù liên tục hô hấp nhẹ nhàng theo phương pháp thiền dưỡng sinh, nhưng vẫn không cách nào trấn áp hoàn toàn.
Ngay cả tôi còn như vậy, nói gì đến những thí sinh khác, khó trách dù trình độ của mọi người không kém bao nhiêu, nhưng nhiều lúc điểm số lại chênh lệch lớn như vậy, ngay cả câu hỏi cực kỳ dễ vẫn đáp sai.
May mắn tôi lấy lại bình tĩnh khá nhanh, cộng thêm trí nhớ cực tốt, nên khi vào vòng thi khởi động, tôi đạt tới 170 điểm, vượt qua người từng giữ kỷ lục trước đó 10 điểm.
Dì Ngọc và chị Hương ngồi ở hàng ghế đầu đều kích động vỗ tay, thần sắc phấn khởi, ngay cả dượng Tâm tính cách nghiêm nghị cũng nhiều lần gật đầu khen ngợi.
Có khởi đầu tốt đẹp, tôi nhanh chóng lấy lại tự tin, vì vậy các phần thi sau đều hoàn thành xuất sắc, cuối cùng đạt tới 520 điểm, vượt xa người đứng thứ hai đến 200 điểm.
Hoàn toàn áp đảo!
– Woa, Vũ, em giỏi quá, nào, cả nhà mình chụp tấm hình nào!
Sau khi trao giải, chị Hương liền kéo tôi đi chụp hình lưu niệm, tôi đứng ở giữa dì Ngọc và chị, còn dượng Tâm thì đứng bên phải dì Ngọc.
Lúc này tâm trạng của chị Hương vui vẻ, vì vậy nhìn hoạt bát hơn bình thường rất nhiều, chị dựa sát vào lòng tôi, giơ điện thoại lên cao, chụp mấy tấm “seo phi”, sau đó lại nhờ người xung quanh chụp vài tấm.
Này chỉ khổ cho tôi, đứng sát vào dì Ngọc đã khiến tôi bồn chồn, giờ lại thêm cả chị…
Vừa ra khỏi trường quay, tôi liền gọi điện cho mẹ đầu tiên.
– Mẹ, con đứng nhất kỳ thi tuần rồi…
– Uhm, mẹ biết rồi, dì Ngọc đã gọi cho mẹ…
Giọng của mẹ tràn ngập cảm xúc khác lạ, giống như lảng tránh, còn pha lẫn bối rối.
– Mẹ không chúc mừng con sao?
Tôi trêu chọc, nhưng đổi lấy là mẹ tắt máy.
– …
Tôi không biết lúc này ở trong phòng ngủ, khuôn mặt của mẹ đã đỏ bừng, rối bời đến không biết phải làm sao.
Tuy chỉ mới thi tuần, nhưng khi thấy tôi đã bước ra bước đầu tiên trên con đường muốn mẹ thành bạn gái, mẹ vẫn rất bối rối cùng lo lắng.
Vẫn là câu nói kia… lỡ như thì sao?
Phương án mà mẹ nghĩ tới lúc trước bất giác lại hiện lên.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Thời điểm máy bay hạ xuống sân bay Tân Sơn Nhất, tôi lại nhận được tin nhắn của cô út.
– Chúc mừng!
Sau đó lại bị chặn.
Tôi thở dài, đẩy vali, tay xách túi quà mà dì Ngọc và chị Hương gửi vào nam đi tới bãi đậu xe.
Xa xa đã thấy chiếc Audi của mẹ đậu ở đó, mẹ không có ra ngoài đợi, bởi vì tính mẹ không thích bị người soi mói, bàn tán hay nhìn chằm chằm ở những nơi đông đúc như sân bay.
Mở cửa xe đi vào, chỉ thấy mẹ ngồi ở ghế lái, tư thái điềm tĩnh mà u nhã, hôm nay mẹ không mặc váy dài, mà mặc quần ống rộng thời trang, tóc búi cao, dùng kẹp hình bướm bằng vàng cố định, lộ ra cái cổ trắng nõn mịn màng.
Mẹ không trang điểm, nhưng vẫn đẹp đến mê hồn, nếu trang điểm nhẹ, vậy thì tiên nữ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Cũng không biết ba ăn phải bùa mê thuốc lú gì, hay bà dì ghẻ kia đẹp như thế nào, mà lại mê đến mức phải ly hôn người đẹp như mẹ.
– Mẹ, mẹ chờ con lâu không?
– Mẹ chỉ mới tới thôi, con đi đường mệt không?
Mẹ nhìn tôi mỉm cười, ánh mắt có nhiều tâm sự khó diễn tả.
Nhìn mẹ như vậy, có giây lát tôi thầm mắng mình cầm thú vì đã làm mẹ buồn, nhưng rất nhanh, loại tình cảm dị dạng kia lại trở nên mãnh liệt, có lẽ hiện tại mẹ sẽ buồn, nhưng tương lai tôi nhất định sẽ cho mẹ một cuộc sống hạnh phúc viên mãn nhất.
– Mệt, nhưng vừa thấy mẹ thì hết mệt rồi.
Tôi cười nịnh nọt.
Mẹ cũng cười, nhưng vẻ bối rối và mờ mịt trong mắt lại càng đậm hơn.
– Vậy về thôi, mẹ đã nấu cháo bồ câu sẵn cho con rồi.
– Dạ, mẹ là tuyệt nhất.
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt chất chứa nhiều cảm xúc, sau đó lái xe về nhà…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 56 |
| Ngày cập nhật | 11/01/2026 12:01 (GMT+7) |