Ba tên này thuộc phe khác, vừa rồi còn đang sững sờ, đã thấy hai thân ảnh lao nhanh tới, bọn hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị tôi và dì Ngọc đánh gục.
Sau khi cả sáu tên côn đồ đều nằm đo đất, dì Ngọc mới quay sang tôi, ánh mắt kinh ngạc nói.
– Không nhận ra nha, dì cứ tưởng con chỉ thích Đông y, không ngờ tán thủ cũng rất điệu nghệ, lại nhanh chóng hạ gục được ba tên côn đồ.
Tôi cười ngượng gãi đầu, đang định nói gì đó, thì thấy chị Hương lo lắng chạy tới, vừa đến nơi đã vội hỏi.
– Mẹ, mẹ có sao không? Vừa rồi làm con sợ muốn chết.
Dì Ngọc thấy chị Hương xuất hiện ở đây thì nhíu mày, nhưng vì có tôi nên không tiện tra hỏi, mà cười nói.
– Mẹ không sao, may nhờ có em con ra tay kịp thời.
Nghĩ tới tình huống vừa rồi, giờ nghĩ lại nàng còn hơi sợ, nếu thật bị đánh trúng, chỉ sợ sẽ gãy xương.
Chị Hương quay qua nhìn tôi, thần sắc có chút lúng túng, cười gượng nói.
– Chỉ hơn nửa năm không gặp, nay nhìn em khác ghê luôn đấy Vũ.
Tôi biết sở dĩ chị lúng túng, là vì trong tin nhắn, chị bảo hội sinh viên có công việc đột xuất, chị phải lên trường xử lý, tuy tôi không rành đường thủ đô, nhưng nơi này cách trường của chị chắc cũng phải vài chục cây chứ?
Chỉ là tôi vốn không quan tâm chị có đón mình hay không, nên chỉ cười cười.
– Tuổi của em đang là tuổi ăn tuổi lớn mà, vài ngày không gặp cũng đã thấy khác, huống hồ chị em mình cả năm cũng không nói chuyện được vài câu.
Tôi thì chỉ nói đùa, nhưng người nghe lại cứ thích suy diễn lung tung.
Mai Hương nghe vậy, lại tưởng tôi không vui khi chị nói dối, vẻ mặt càng lúng túng hơn, haii, đây có lẽ là nỗi khổ của cái gọi là thâm thúy, nghe gì cũng thành có ẩn ý, là người ta móc mỉa mình.
May mắn lúc này các bạn và công an khu vực đều tới, nhanh chóng xử lý hiện trường, giải đám thanh niên gây rối trật tự về đồn…
Bởi vì xe của dì Ngọc đang nằm trên đường, nên dì chỉ nói vài câu với công an khu vực, tạm biệt chị Hương và các bạn học, sau đó cùng tôi lên xe rời đi.
Nhìn theo bóng lưng rời đi của tôi, Mai Hương hơi có chút áy náy, cảm thấy mình làm chị họ lại quá vô tâm, dù hai chị em không thân thiết, nhưng tôi dù sao cũng là em họ bên ngoại duy nhất của chị, bao nhiêu năm tôi mới ra thủ đô một lần, mà chị lại bỏ đi chơi cùng bạn, chẳng thèm quan tâm hay ngó ngàng tới.
Nghĩ nghĩ, Mai Hương nhìn đám bạn của mình, nói với giọng xin lỗi.
– Mình có chút việc bận phải về nhà, các cậu cứ đi chơi đi, hẹn dịp khác nhé.
– Uh, bà có việc thì về đi, nhưng nhớ phải cho tôi số điện thoại của cậu em kia nhé!
– Cả tui nữa, hì hì…
– Được được, tôi sẽ gửi zalo cho mấy bà, nhưng nó có kết bạn hay không thì tôi không biết nhen.
– Hừ, bà quên tụi mình học trường nào à, tán không được thì bỏ thuốc thôi, dễ mà.
– Đúng đúng, nhìn dáng vẻ đánh du côn vừa rồi của cậu em kia, tối nay chắc lại mộng xuân rồi.
– Tránh xa ra, thật ghê tởm…
– Ha ha ha…
Mai Hương tạm biệt đám bạn, bắt taxi nhưng không về nhà ngay, mà bảo tài xế chạy tới làng Vòng thuộc quận Cầu Giấy.
Nay đã là gần cuối tháng 11 dương, nếu như thường lệ thì mùa cốm đã hết, nhưng năm nay là năm nhuận, nên mùa cốm đến trễ một chút, dù vậy lúc này cũng đã cuối mùa, nơi còn bán rất ít.
Bất quá chuyện này không thể làm khó được dân gốc Hà thành như Mai Hương, nàng rất nhanh tìm được một cửa hàng quen, mua vài gói mang về, còn đặt trước vài cân để chiều chủ nhật tôi mang về biếu cho ông bà ngoại, dì và cậu mợ…
Nhà của dì dượng nằm ở quận Tây Hồ, thuộc khu đô thị mới, quy hoạch rất bài bản, nhìn thẳng ra Hồ Tây, tuy diện tích không rộng bằng biệt thự nhà tôi, nhưng xê xích không nhiều, cảnh quan thì không cần bàn cãi.
Nhà dì Ngọc có khá nhiều phòng trống, dì sớm đã dọn sạch sẽ cho tôi ở trên lầu, cạnh phòng của chị Hương.
– Để dì phụ cho.
Dì Ngọc nhận lấy vali của tôi, muốn lấy đồ ra phụ.
– Chỉ có mấy bộ à, dì để con tự làm cũng được.
– Thôi, con cứ vào tắm nước nóng cho thoải mái đi, để đấy cho dì.
Thấy dì kiên trì, tôi cũng không nhiều lời, cầm lấy bộ đồ mặc ở nhà đi vào phòng tắm.
Lúc đi ra, chỉ thấy dì Ngọc đang khom người trải nệm giường, ở tư thế này, dáng người hoàn mỹ của dì phô bày ra cực kỳ khêu gợi, đôi chân dài thẳng tắp, bờ mông to tròn, eo thon…
Khó trách tên côn đồ lúc trước lại nói nếu chơi từ phía sau thì sướng phải biết.
Tôi gian nan nuốt ngụm nước bọt, muốn dời ánh mắt đi, nhưng bờ mông kia giống như nam châm, hút chặt lấy mắt tôi không chịu thả.
Như Ngọc đang trải nệm giường, nghe được tiếng phòng tắm mở, liền cười hỏi “cháu tắm xong rồi à”, nhưng hồi lâu lại không thấy trả lời, hơn nữa thân là phụ nữ, giác quan thứ sáu để nàng biết đang có một cặp mắt khác phái đang nhìn chằm chằm vào nơi nhạy cảm của mình.
Khóe mắt của Như Ngọc liếc qua, thấy tôi đang đứng ở cửa phòng tắm nhìn chằm chằm vào mông mình, khuôn mặt nàng bất giác đỏ ửng, thần sắc hơi ngượng ngùng.
Nhưng bản tính trêu chọc thằng cháu từ nhỏ đã thành bản năng, vì vậy vốn là định đứng dậy, nàng lại bày ra tư thế càng khêu gợi hơn, thậm chí còn giả vờ hơi nóng, phẩy phẩy tay trước ngực, sau đó nhẹ nhàng mở một cúc áo sơ mi.
Dù chẳng lộ ra cái gì, nhưng động tác này làm một thiếu niên 17 như tôi làm sao chịu nổi?
– Vũ, cháu sao thế?
Lúc này dì Ngọc quay lại nhìn tôi, ánh mắt cười như muốn híp lại.
Sắc mặt tôi đỏ như táo chín, vội vàng lui vào phòng tắm đóng cửa lại.
– Dạ con quên đồ, con vào lấy…
Tuy tôi đóng cửa nhanh, nhưng dì Ngọc vẫn nhận ra đũng quần của tôi đã nhô lên một cục, liền nhịn không được che miệng cười khúc khích.
Tôi ở trong nhà tắm nghe được dì cười, biết là mình lại bị bà dì quái ác kia trêu đùa, thầm hận đến mức chỉ muốn cắn dì một cái.
Nhưng không giống như mẹ, mợ hay cô út, đối với dì, tôi có một loại sợ hãi kỳ lạ, giống như gặp thiên địch, có lẽ là do ám ảnh tuổi thơ, hoặc do nghề nghiệp của dì, làm tôi không dám nảy sinh ý nghĩ bậy bạ kia.
Về phần tình huống vừa rồi, thuần túy chỉ là phản ứng sinh lý của thân thể mà thôi.
Nhìn tôi ở bên trong tới 5 phút sau mới mò ra, mặt cúi gằm không dám ngẩng lên, khóe miệng dì lại nhếch lên, đi lại bên cạnh cười hỏi, giọng ngọt như mía nướng.
– Cháu dì quên đồ gì mà ở bên trong tận 5 phút vậy, không lẽ…
Tôi giật nảy mình, theo bản năng vội vàng xua tay.
– Không có… không có… con không có…
– Không có gì?
Ánh mắt dì Ngọc trêu tức nhìn tôi, sau đó liếc xuống dưới.
Thấy cảnh này, biết là mình lại bị trêu đùa, tôi vội nói sang chuyện khác.
– Đồ treo xong rồi hả dì?
– Uh, sách vở dì cũng xếp gọn gàng bên bàn học, nếu được vào vòng trong, thì con cứ để ở nhà dì luôn đi, về lại mua bộ mới, khỏi phải mang ra mang vào.
Thấy tôi đánh trống lảng, dì Ngọc cũng không trêu nữa, nhẹ giọng nói.
– Dạ, con cảm ơn dì!
– Nay còn bày đặt khách sáo, lại muốn bị đánh mông đúng không? Thôi xuống dưới nhà, dì gọt trái cây, hai dì cháu mình vừa ăn vừa trò chuyện.
– Dạ!
Hai dì cháu vừa xuống lầu thì thấy chị Hương xách một bịch gì đó về.
– Vũ, em cất đồ xong rồi hả, lại ăn cốm chung với chị nè.
Thấy chị Hương trở về, còn mua đặc sản Hà thành, khóe miệng dì Ngọc hơi nhếch lên, nhưng vẫn hung hăng trừng con gái một cái.
Mai Hương như bé gái làm chuyện sai, ánh mắt lảng tránh, ngồi xuống ghế bày cốm ra bàn.
– Mẹ cũng ăn chung cho vui, cốm này con đến tận làng Vòng mới mua được đấy, tháng này cốm cũng sắp hết rồi, con còn đặt trước mấy cân, để mai Vũ nó mang về cho ông bà ngoại và cậu dì.
Gói cốm bằng lá sen mở ra, hương cốm lan nhẹ, không gắt, cũng không ngọt sắc.
Mùi thơm của lúa non quyện với chút hương lá sen bọc bên ngoài, làm người có cảm giác mát lành, xanh tươi như mùi của đồng ruộng lúc sớm mai.
Tôi hít sâu một hơi, kéo ghế cho dì Ngọc ngồi trước, sau đó mới ngồi xuống, nhìn chị Hương cười nói.
– Woa, đã mấy năm rồi em chưa ăn lại món cốm này, nhìn ngon quá chị há.
Mai Hương cười dịu dàng.
– Còn phải hỏi, đặc sản của xứ kinh kỳ mà, hì hì.
Nói xong chị đưa một gói cốm đến trước mặt dì Ngọc, lại đưa cho tôi một gói, sau đó đứng dậy pha một ấm trà.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 56 |
| Ngày cập nhật | 11/01/2026 12:01 (GMT+7) |